Thời Phong Miên xuyên vào một cuốn tiểu thuyết bách hợp, trở thành “người vợ ác độc” – kẻ đã ép buộc nữ chính ký vào hợp đồng hôn nhân, dùng mọi cách kiểm soát cô một cách bệnh hoạn. Nhưng nữ chính – …
Thời Phong Miên xuyên vào một cuốn tiểu thuyết bách hợp, trở thành “người vợ ác độc” – kẻ đã ép buộc nữ chính ký vào hợp đồng hôn nhân, dùng mọi cách kiểm soát cô một cách bệnh hoạn. Nhưng nữ chính – Hạ Lan Dục trong lòng luôn có một “bạch nguyệt quang”, từ đầu đến cuối chưa từng yêu cô.
Hạ Lan Dục là nữ ca sĩ hàng đầu của làng nhạc, người được Thời Phong Miên dốc lòng nâng đỡ. Nhưng một tai nạn bất ngờ khiến cô ấy mất trí nhớ.
Biết trước kết cục của nhân vật phản diện, Thời Phong Miên quyết định phải thay đổi vận mệnh. Ly hôn sớm, sau đó âm thầm tác hợp Hạ Lan Dục với bạch nguyệt quang.
Trên giường bệnh, Hạ Lan Dục tỉnh lại, đôi mắt xinh đẹp lộ vẻ lạnh nhạt: “Cô là ai?”
Thời Phong Miên mỉm cười nhẹ nhàng: “Tôi là... sếp của cô.”
Họ là vợ vợ trên danh nghĩa – một cuộc hôn nhân hợp đồng. Nhưng sau cánh cửa, họ chẳng khác nào nghệ sĩ và người đầu tư.
“Giữa chúng ta không có tình cảm gì sao?”
“Có chứ, tình bạn thuần khiết.”
Thế nhưng, Hạ Lan Dục dần phát hiện: Thời Phong Miên hiểu rõ mọi sở thích của cô ấy, mỗi ngày đều bật đi bật lại bài hát của cô ấy, âm thầm cất giữ ảnh cô ấy trong điện thoại. Ở nhà thì nhẹ nhàng cưng chiều, ra ngoài thì mạnh mẽ bảo vệ.
Từ nghi ngờ, lòng Hạ Lan Dục bắt đầu rung động. Không cách nào kiểm soát, cô ấy dần dần say đắm người phụ nữ này...
Cho đến một ngày, Hạ Lan Dục gặp lại bạch nguyệt quang.
Ngay khi mọi thứ sắp trượt vào vũng lầy tình cảm tay ba hỗn loạn, Thời Phong Miên lại chủ động đưa ra đề nghị ly hôn, điều cô đã sớm chuẩn bị.
Nhưng lần này, Hạ Lan Dục lại từ chối.
Hôm ấy, người con gái luôn lạnh lùng lý trí đột nhiên như đã chịu đựng quá lâu. Đôi mắt ươn ướt ánh lên tia hờn giận: “Chị... có người khác rồi phải không?”
Thời Phong Miên: ???
Đó là bạch nguyệt quang thất lạc nhiều năm của em mà!
Sót vài lỗi đánh chữ nhưng nói chung là truyện hay và cuốn nha