Chương 7: Nội đấu

Võ Mị Nương khẽ thở một hơi: “Chuẩn bị những gì?”

Vung nữ mặt tròn khi nãy còn bị bắt quả tang vì cho chim ăn, lúc này nói đến chuyện ăn uống thì lại hoạt bát lanh lợi, giọng nói còn có phần hồ hởi: “Nô tỳ nghĩ chắc nương nương đã dùng chút điểm tâm cùng bệ hạ rồi, nên không dám bày biện nhiều, chỉ sai người nấu một phần cháo địa hoàng, không cho thêm nhiều sữa bò, ăn vào sẽ nhẹ bụng. Ngoài ra còn có một xửng bánh hấp ngọc tiêm diện, là món nương nương ưa thích.”

Trời lạnh, nên ăn món nóng, mà địa hoàng thì bổ khí dưỡng âm, hòa vào cháo ăn rất vừa miệng.

Ngọc tiêm diện không phải mì sợi, mà là loại bánh bao nhỏ nhân thịt, vì là ngự thiện làm nên hình dáng cũng được làm cầu kỳ hơn một chút.

Trong nội cung Đại Đường, các cung nữ được chia làm sáu cục hai mươi bốn ty, phân công cực kỳ rõ ràng. Những cung nữ được tuyển chọn đưa vào cung đều được rèn luyện thành người tinh ý và hiểu ý chủ tử, từ hành động của cung nữ này có thể thấy rõ.

Nghe vậy, Võ Mị Nương cũng bắt đầu thấy bụng đói.

Vừa rồi con gái tỏ ra thân thiết với nàng, mà sức khỏe lại ổn định, không giống đại hoàng tử gần đây lại cảm lạnh khiến nàng cũng yên tâm phần nào.

Hơn nữa, vừa rồi trò chuyện cùng hoàng đế cũng đã làm chậm bữa sáng, lúc này mùi thơm của món ăn từ trong hộp bốc lên, thật sự khiến người ta thèm ăn.

Đợi khi cung nữ mặt tròn dọn dẹp khay thức ăn, thì trong hộp cũng chẳng còn lại bao nhiêu.

Vừa ra đến hành lang, cung nữ mặt tròn liền gặp lại cô cung nữ cao cao ban nãy, liền nở nụ cười với nàng.

Bữa sáng trôi qua êm xuôi, xem như sáng nay nàng đã “qua ải”.

Không còn bị mách chuyện tự ý rời vị trí nữa.

“Ta thấy cái tên Trừng Tâm quả thật không đặt sai, làm dịu lòng chủ tử, suy nghĩ thay cho chủ tử, giỏi đoán lòng người.” Cô cung nữ cao lớn đùa vui nói.

Cung nữ mặt tròn hoặc đúng hơn là Trừng Tâm, khẽ lắc đầu: “Chiêu nghi khoan hậu với người dưới, chúng ta tận tâm hầu hạ cũng là việc nên làm.”

Câu ấy nghe qua có vẻ sáo rỗng, nhưng nàng lại nói rất chân thành.

Võ Chiêu nghi đối đãi với cung nhân rất rộng rãi, những lúc được hoàng thượng ban thưởng cũng thường chia lại cho người dưới.

Có chủ tử như vậy, dù không phải vì phòng ngừa bị Cung Chính tra xét, cũng đáng để tận tâm tận lực mà đối đãi.

Trừng Tâm vừa xách hộp cơm định đi, liền bị cô cung nữ cao kéo lại, nhỏ giọng hỏi: “Nhưng ngươi nói thật đi, cháo địa hoàng không cho thêm sữa bò, thật sự là vì lý do kia à?”

Trừng Tâm chớp mắt không đáp, nhưng đối diện là cung nữ tên Tang Ninh thì gần như đã hiểu câu trả lời.

Đa phần là không phải.

Chỉ là... có những lời, không đến lượt họ nói ra.

Tang Ninh nhớ lại, sáng nay khi quay về từ Thượng Thực Cục, giữa đường đúng lúc gặp phải người của cung Hoàng hậu sinh sự khiến Trừng Tâm không khỏi nhíu mày.

Xem xem lúc ấy họ đã nói gì khi giành lấy phần sữa bò của Chiêu nghi!

Nàng ta bảo, Võ Chiêu nghi có thể từ Cảm Nghiệp Tự trở về cung, là do bệ hạ nể mặt Hoàng hậu mới làm vậy. Võ Chiêu nghi không biết ơn thì thôi, giờ còn có ý độc chiếm ân sủng, nên phải cho nàng một bài học.

Lời ấy... nói trong tối chứ chẳng dám công khai nên dẫu có muốn kiện cũng chẳng có cớ.

Thật là quá đáng!

Nhưng Trừng Tâm cũng biết, có người tự tin là có lý do.

Hoàng hậu Vương thị xuất thân từ danh môn Quan Lũng, lại được Trưởng Tôn Vô Kỵ – người cùng phe – hỗ trợ, còn giúp bà nuôi con trai của một cung nữ tên Lưu thị, chính là Lý Trung rồi lập làm thái tử. Bản thân nàng ta cũng có cậu làm Trung Thư Lệnh, chức quan cao trong triều.

Còn Tiêu Thục phi thì xuất thân từ quý tộc phương Nam - Lan Lăng Tiêu thị (Tiêu gia ở Lan Lăng), sinh được một trai hai gái, trong đó con trai còn sớm được phong làm Ung vương.

So với những thế lực ấy, Võ Chiêu nghi thật sự là yếu thế hơn hẳn.

Trừng Tâm thở dài không thành tiếng, thấy hơi thở vừa ra đã hóa thành sương trắng, liền vội vàng bước nhanh hơn.

Thôi vậy, đó đâu phải chuyện nàng có thể bận tâm. Chi bằng tranh thủ nghe ngóng tin tức trong cung, cũng xem như hồi đáp lại sự ưu ái của Chiêu nghi.