Nắm tay bé con co lại trong lòng bàn tay nàng, trông vừa nhỏ nhắn vừa đáng yêu.
Nhưng nàng không hề hay biết, ngay giây phút ấy, Võ Thanh Nguyệt đã phải gồng mình hết sức mới không để lộ bất kỳ biểu hiện khác thường nào, thậm chí còn cố gắng không rút tay lại giữa sự sợ hãi.
Bởi gần như cùng lúc đó, một giọng nói điện tử chợt vang lên trong đầu cô:
[Chào mừng đến với năm Vĩnh Huy thứ năm, triều đại Đường Cao Tông.]
[Trạng thái hiện tại đã thay đổi. Nhắc nhở giá trị sinh mệnh: còn 10+0+3 điểm năng lượng (mỗi ngày giảm 1 điểm). Hãy nhanh chóng mở rộng lãnh địa, tránh để sinh mệnh trở về con số 0.]
Chỉ vài dòng thông báo ngắn ngủi, mà Võ Thanh Nguyệt như bị sét đánh giữa trời quang.
Nếu nói việc “Đường Cao Tông” và “năm Vĩnh Huy thứ năm” đặt cạnh nhau đã khiến khả năng đây là sự trùng hợp giảm một nửa, thì dung nhan của vị mỹ nhân mặc áo yếm tay hẹp, búi tóc cao vυ"t mang phong cách Đại Đường trước mắt đây chính là bằng chứng dập tắt nửa nghi ngờ còn lại.
Nơi này... chính là Đại Đường!
Năm Trinh Quán thứ hai mươi ba, Đường Thái Tông Lý Thế Dân băng hà, Thái tử Lý Trị kế vị, tức Đường Cao Tông, năm sau cải niên hiệu thành Vĩnh Huy.
Năm Vĩnh Huy thứ năm, là năm thứ sáu kể từ khi ông lên ngôi.
So với cha và ông nội, Lý Trị không có nhiều phi tần hay con cái.
Vào năm Vĩnh Huy thứ năm, trong nội cung của Đại Đường chỉ có duy nhất một vị Chiêu nghi, đó chính là người sau này sẽ lên ngôi hoàng đế – Võ Tắc Thiên.
Và cũng chỉ có duy nhất một vị công chúa sơ sinh, chính là người sau này được truy phong là An Định công chúa!
Vậy thì, thân phận hiện tại của cô là gì, người phụ nữ trước mặt là ai, e rằng không cần nói cũng rõ.
Đúng là... một lời thành sấm.
Võ Thanh Nguyệt trong lòng trăm mối ngổn ngang.
Trước đó cô còn mạnh miệng tuyên bố rằng, nếu được làm con gái của Võ Hoàng cô còn thấy tự hào, giờ thì thật sự trở thành vị công chúa yểu mệnh An Định công chúa trong sử sách.
Không, giờ vẫn chưa thể gọi là An Định công chúa.
Hiện tại cô còn chưa được phong tước, thậm chí có lẽ còn chưa được đặt tên.
Vì cô quá nhỏ, nhỏ đến mức mới chỉ là một đứa bé chưa tròn hai tháng tuổi.
...
Võ Mị Nương không thể ngờ, đứa con gái trong vòng tay nàng, chỉ trong khoảnh khắc đã vụt qua muôn vàn suy nghĩ.
Nghe cung nữ quản sự trong điện nói công chúa không bị tiếng trống sớm đánh thức, vẫn còn đói bụng, nàng lập tức sai người đi gọi vυ" nuôi đang ở tạm tại điện bên cạnh vào cho bú.
Không hiểu có phải do gần đây tâm trí nàng quá mệt mỏi hay không, mà lúc trao con cho vυ" nuôi, nàng cảm thấy dường như... nét mặt của đứa bé ấy lại mang theo vài phần "nghiêm nghị", khác hẳn với bản năng tìm sữa như thường lệ.
Nhưng còn chưa kịp hỏi, nhìn lại một lần nữa thì lại chẳng thấy điều gì bất thường cả.
Đứa bé sau khi bú no được bế trở lại vào lòng nàng, trông vẫn là dáng vẻ ngây thơ vô tội.
Sau khi được ôm về, tiểu công chúa liền dùng bàn tay nhỏ nhắn của mình nhẹ nhàng nắm lấy ngón tay cái của nàng, như thể đang biểu lộ sự quyến luyến.
Đôi mắt xinh xắn ấy còn đuổi theo từng cử động của nàng, như muốn nhìn cho thật kỹ, khiến ai thấy cũng phải mềm lòng.
Chỉ tiếc, thể lực của trẻ sơ sinh có hạn, chẳng mấy chốc đã lim dim buồn ngủ.
Nàng liền nhẹ nhàng vỗ lưng bé vài cái, sau đó đặt lại vào trong nôi.
Vừa làm xong việc này, thì cung nhân hầu hạ đã dâng bữa sáng chuẩn bị sẵn trong chính sảnh.