Chương 3: Cào bàn phím

Dù gì thì tầm nhìn của trẻ sơ sinh vốn rất mờ nhòe, thứ cô có thể nhìn rõ chỉ giới hạn trong khoảng nửa mét trước mắt, xa hơn nữa đều phủ một màn sương như mộng, quả thực dễ khiến người ta lầm tưởng bản thân đang nằm mơ.

Nói đây là một giấc mơ cũng không sai.

Nhưng cô thử cử động đầu ngón tay, lại nhẹ nhàng chọc vào người mình một cái, liền nhận ra mọi cảm giác đều rất rõ ràng, hoàn toàn không giống như trong mơ.

Vậy thì... cô xuyên không rồi?

Võ Thanh Nguyệt đảo con ngươi sang hướng khác, chỉ thấy ngoài rèm, trần điện vẫn còn một màu u tối, chỉ có ánh đèn trong điện le lói vài vệt đỏ nhạt, không nhìn ra thời đại gì, cũng chẳng phân rõ hoàn cảnh nơi đây.

Chỉ có thể căn cứ vào thân thể nhỏ bé này mà đoán rằng, cô chính là “tiểu công chúa” trong miệng hai người kia.

Công chúa?

Nếu có người nhìn về phía này thì chắc chắn sẽ thấy lông mày đứa bé còn bọc trong tã lót hơi nhíu lại.

Võ Thanh Nguyệt hoàn toàn không nghĩ bản thân có số làm công chúa.

Cô từ nhỏ sống đơn độc, liều mạng lớn lên đến hơn hai mươi tuổi. Cô chẳng mong của cải từ trên trời rơi xuống, cũng chẳng nghĩ đến chuyện gia đình êm ấm, không bị xã hội mài giũa thành người thuận theo số phận, thậm chí còn có chút... bướng bỉnh.

Có thể nói là rất “cứng đầu”.

Trước khi mất đi ý thức, cô còn đang tranh cãi kịch liệt trên mạng, không chút khách khí, lý lẽ rõ ràng.

Chủ đề tranh luận là: Trưởng công chúa - An Định Công chúa và là con gái lớn của Võ Tắc Thiên có phải bị chính mẫu thân sát hại rồi đổ tội cho Vương Hoàng hậu hay không?

Không rõ có phải vì trùng họ với Võ Hoàng hay không mà Võ Thanh Nguyệt đặc biệt ngưỡng mộ nữ đế duy nhất trong lịch sử Trung Hoa này.

Khi thấy vấn đề này lại bị những lời bàn cũ kỹ dẫn lệch hướng, cô lập tức gõ phím như bay, tham gia cuộc chiến luận bàn với cư dân mạng.

Tay nhanh như gió, cô dốc toàn lực "cào bàn phím": [Tôi không bàn đến việc Tư Mã Quang viết Tư Trị Thông Giám có thể xuyên hồn xuống gầm giường người khác hay biến thành nôi em bé, mà lại có thể mô tả chi tiết như ‘tiếng khóc kinh hãi’ để dựng cảnh Chiêu nghi gϊếŧ con một cách sống động như thế.]

[Cũng không bàn đến, trong cục diện hậu cung thời đó thì rốt cuộc công chúa sống hay chết cái nào mới có lợi hơn cho tình cảm giữa Võ Hoàng và Cao Tông.]

[Chúng ta cứ xét riêng vào vấn đề chính!]

[Nhìn vào lịch sử nhà Đường đi! Vương Hoàng hậu có bị phế truất vì cái chết của một công chúa hay không? Rõ ràng là không! Cũng chẳng cần phải thêm cái tội danh ấy!]