Trên bậu cửa sổ vốn còn vương chút sương tàn tuyết mỏng nhưng đã sớm được cung nữ quét dọn sạch sẽ.
Con quạ đen ngậm hạt kê cuối cùng, nhảy bước lười nhác và ung dung trên bậu cửa sổ, rồi nghiêng đầu nhìn vào qua cánh cửa sổ đang hé mở, đúng lúc bắt gặp một đôi mắt đen láy.
Chủ nhân của đôi mắt ấy có gương mặt tròn trịa, dễ mến, nàng vẫy tay với con chim như thể đang chào hỏi nó vậy.
Nhưng có lẽ chợt nhớ ra điều gì đó, nàng liền thu tay về, giấu ra sau lưng.
Chỉ tiếc rằng một động tác ấy thôi cũng đã đủ khiến đồng nghiệp phát hiện ra điều bất thường.
“Hay nhỉ, lại lén cho chim ăn đấy à!”
Nàng cung nữ mặt tròn, mắt sáng lập tức quay đầu lại, đưa tay ra hiệu im lặng về phía người phát ra tiếng nói: “Nhỏ giọng thôi, đừng làm tiểu công chúa thức giấc.”
Nàng cung nữ phía sau cao hơn, gương mặt vẫn còn phảng phất nét trẻ con, nhìn qua không giống như đang tới trách mắng bạn mình.
Chỉ khi đến trước mặt cung nữ mặt tròn, nàng ta mới cố làm ra vẻ nghiêm túc: “Ngươi còn biết tiểu công chúa đang ở đây hả? Chiêu nghi còn chưa trở lại, chúng ta phải ai làm việc nấy, chăm sóc tốt cho công chúa mới phải. May mà tiếng trống sáng nay không đánh thức công chúa, nếu không...”
Nếu không, đương nhiên phải ghi lỗi nàng ta tội bỏ vị trí!
May thay công chúa vẫn còn ngủ say, mà cô cung nữ mặt tròn này lại phụ trách dâng bữa trong điện, chưa đến lượt trực, tranh thủ chút nhàn rỗi cũng không có gì quá đáng.
“Ta biết rồi, lần sau không dám nữa.”
Chỉ là cả hai không biết rằng, tiểu công chúa mà họ nghĩ vẫn còn đang say ngủ, thực ra đã tỉnh từ lâu rồi.
Trong điện có một lò than đang hừng hực cháy, xua đi cái lạnh mùa đông xuân giao thời.
Trên chiếc giường nhỏ bằng gỗ trầm hương kê sát phía nam, một đứa bé chừng hai tháng tuổi được quấn trong chăn gấm đỏ dày, đang ngơ ngác nhìn lên tấm rèm phía trên giường.
Ngay từ tiếng trống đầu tiên vang lên ở cửa Thuận Thiên, cô đã tỉnh giấc.
Cho nên, cô nghe được từng hồi trống dồn dập, nghe tiếng cửa sổ mở ra rồi đóng lại, cũng nghe thấy cuộc đối thoại thì thầm giữa hai cung nữ ở đằng xa.
Kỳ lạ là, dù đó rõ ràng là cách nói cổ xưa mà cô chưa từng nghe qua, nhưng cô lại có thể hiểu được ý nghĩa trong đó.
Và cũng nhờ ba chữ “tiểu công chúa” ấy, mà cô đã khẳng định một điều, bản thân không còn ở thời đại cô vốn thuộc về nữa.
... Nếu đây không phải là một giấc mơ.