Nghĩ đến trong nhiều tác phẩm phim ảnh và văn học, Vương hoàng hậu bên cạnh Lý Trị thường xuất hiện với hình tượng một nữ nhân bị vu oan gϊếŧ hại công chúa. Ý nghĩ ấy vừa thoáng qua, bao nhiêu buồn ngủ trong mắt Võ Thanh Nguyệt liền tan biến.
Nàng vốn tưởng rằng ít nhất phải chờ thêm một hai tháng nữa, đợi khi tiết xuân ở Trường An ấm lên mới có thể diện kiến vị hoàng hậu kia. Không ngờ giờ phút này đã sắp đối mặt.
Tuy có cung nhân kề cận, nàng không lo ngại vấn đề an toàn, Vương hoàng hậu cũng không nhất thiết phải động thủ với nàng. Nhưng cảm giác như số mệnh nặng nề buông xuống, khiến người ta khó lòng thản nhiên.
Thôi, cẩn thận một chút vẫn hơn.
-----
Dĩ nhiên, không nói đến Võ Thanh Nguyệt biết rõ mối ân oán giữa Vương hoàng hậu và tiểu công chúa, chỉ riêng tin hoàng hậu giá lâm đã khiến toàn bộ cung nhân nơi đây đồng loạt căng thẳng.
Không có một chút thời gian để giảm xóc, tiếng thông truyền vừa vang vọng, nghi trượng của hoàng hậu đã đến trước viện An Nhân điện.
“Lúc này mới giờ Thìn (*khoảng 7-9 giờ sáng), đâu phải thời điểm tới cửa bái phỏng chứ.” Trừng Tâm khẽ lẩm bẩm. Nhưng vì nàng ấy đứng ngay mép giường, câu nói đó vẫn rơi vào tai Võ Thanh Nguyệt
Nếu không phải hài tử hai tháng tuổi không nên cử động đầu nhiều, Võ Thanh Nguyệt chắc chắn đã gật đầu tỏ vẻ đồng tình.
Đúng vậy, ai lại đến bái phỏng vào giờ này chứ. So với bái phỏng, đây giống như đến để hưng sư vấn tội thì đúng hơn!
Dù nghĩ vậy, Trừng Tâm vẫn nhanh chóng đuổi kịp đội ngũ nghênh đón, cung kính đứng vào hàng. Dẫu trong lòng khó hiểu vì sao hoàng hậu lại đột ngột đến đây, nhưng lễ nghi thì tuyệt đối không thể sơ sót. Bởi trong cấm cung Đại Đường, ngoài thiên tử Lý Trị ra, người có địa vị cao nhất chính là Vương hoàng hậu.
Khi cung nữ mở đường, vị "nữ chủ nhân" của Đại Đường cất bước tiến vào.
Vì hôm nay không phải là dịp triều hội nên Vương hoàng hậu không mặc lễ phục thêu trĩ văn đeo bạch ngọc bội. Nàng ta chỉ vận chu la tay áo hẹp, khoác váy dệt kim tám màu, bên ngoài phủ thêm áo lông cừu chống rét.
Điểm nổi bật chính là búi tóc ve tấn cao, cài mười hai đóa kim thúy hoa điền, xen kẽ kim phượng rủ châu lấp lánh, đủ để biểu hiện rõ thân phận tôn quý.
Năm xưa, khi Lý Thế Dân phó thác Lý Trị và Vương hoàng hậu cho triều thần, đã từng dùng câu “Giai nhi giai phụ” để nói về hai người họ, lời ấy quả thật không sai.
Vị Vương hoàng hậu này xuất thân từ Thái Nguyên Vương thị. Dù là về dung mạo hay khí chất đều xứng đáng với hai chữ "giai phụ"
Chỉ có điều, chẳng rõ có phải ảo giác hay không, khi cung nhân phía sau rụt rè ngước nhìn, lại dường như thấy trên gương mặt khí thế hiển hiện ấy phảng phất ẩn giấu ba phần u uất.
Nàng vừa đến liền cất giọng lạnh lùng hỏi: "Võ chiêu nghi đâu?"
Hoàng hậu đã hỏi, không ai dám chậm trễ. Lập tức có cung nhân bước lên thưa: "Khởi bẩm Hoàng hậu nương nương, Chiêu nghi nương nương còn chưa hồi cung, e rằng vẫn ở chỗ bệ hạ."
Nghe xong, sắc mặt Vương hoàng hậu vẫn không lộ ra biểu cảm gì.
Nàng ta đưa mắt quét một vòng khắp điện, quả nhiên thấy trên gương mặt mọi người hiện rõ vẻ sợ hãi khác nhau. Nghĩ đến những lời đồn đãi gần đây lan truyền khắp Trường An, vì thân phận của mình mà nàng ta lại dấy lên chút cảm giác ưu việt, nhưng ngay sau đó liền tự ép xuống.
Vương hoàng hậu nhướng mày cười lạnh: " Hôm nay bệ hạ thiết triều, không cần lâu như vậy, xem ra là muốn ban ngày bạn giá, để tỏ ân điển sâu dày?"
Câu nói ấy, không một ai dám đáp lại.
Nhưng Vương Hoàng hậu vốn chẳng cần ai đáp lời hay đôi co với câu mỉa mai của mình.
Bắt gặp ánh mắt nàng ta, cung nhân lập tức hiểu ý, vội bước ra dẫn đường vào chính điện.
Võ Chiêu nghi quả thực chưa trở về, nhưng cũng không thể để Vương hoàng hậu phải đứng ngoài chờ. Nàng ta lại không có ý định xoay người rời đi, bởi vậy cung nữ trong An Nhân điện cũng đành phải coi nàng ta như thượng khách mà tiếp đãi.
Trừng Tâm lập tức đứng dậy, nhanh chân chạy về gian bếp nhỏ trong thiên điện. Việc bếp núc ở đây đơn giản hơn nhiều so với Thượng thực cục, nhưng Vương hoàng hậu tới quá đột ngột, không kịp báo trước, chỉ còn cách ứng phó cho nhanh.
Khi quay lại chính điện, trong tay nàng đã bưng một khay trà. Trên khay đặt ly trà kỷ tử còn bốc hơi nóng, bên cạnh là một chiếc đĩa ngọc khắc hình bướm, bày ba chiếc bánh kim nhũ tô tinh xảo.
Bởi vì có bánh kim nhũ tô và chén trà cẩu kỷ còn bốc hơi nóng. Thêm vào đó, cách bày biện món trước thì tinh xảo, cái sau lại được đưa ra đúng lúc, không để lộ vẻ sơ sài trong việc đãi khách.
Lúc Trừng Tâm cẩn thận đặt khay xuống bàn trong tầm tay Vương hoàng hậu, khóe mắt thoáng liếc thấy vị chủ mẫu hậu cung này vừa ra lệnh an bài, trong lòng nàng ấy không khỏi hơi khựng lại, hít thở cũng cứng ngắc.
Vấn đề trước mắt tuy đã tạm thời giải quyết, nhưng phiền toái thật sự thì vẫn còn ở phía sau.
Nếu không phải nàng ấy không dám thất lễ giữa điện, e rằng đã muốn kinh hô tại chỗ.
Bởi vì ngay lúc đó, nàng ấy nhìn thấy Vương hoàng hậu đã sai người đem tiểu công chúa đến trước mặt nàng.
Vương Hoàng hậu thản nhiên tiếp nhận chén trà, khẽ nói: “Bổn cung nghe nói gần đây tiểu công chúa ban đêm hay khóc lóc nỉ non, hình như thân thể không khỏe?”
Kỷ tử uống vào có lẫn chút vị thuốc chua xót, nhưng đây vốn là thức uống bốn mùa, mọi người từ lâu đã xem đây là phong tục, nên không cảm thấy có gì không ổn, trái lại còn có tác dụng xua đuổi hàn khí.
Ăn kèm với kim nhũ tô, loại bánh rán bơ ngọt, vừa vặn có thể trung hòa được vị thuốc hơi đắng kia, như vậy cũng đủ để thấy cung nhân này có vài phần bản lĩnh.
Chỉ là nhìn dáng vẻ cung nữ này, rõ ràng vẫn có phần nhát gan.
Trừng Tâm không ngẩng đầu, chỉ nhỏ giọng đáp: "Khởi bẩm nương nương, hài tử mới sinh hay gặp nhiều vấn đề là lẽ thường tình ạ, may mà tiểu công chúa thân thể khỏe mạnh, đã không còn gì đáng ngại."
Vương hoàng hậu lại khẽ nhấp một ngụm trà nóng: "Vậy thì tốt, bổn cung hiện chưởng quản hậu cung, cũng nên tự mình dò xét một phen, xem cho rõ ràng."
Nàng ta đích thân đến An Nhân điện, hiển nhiên không chỉ để nói một câu thăm hỏi như vậy.
Bệ hạ không có nhiều con nối dõi, mỗi vị hoàng tử hay công chúa nếu có sơ xuất, đều là việc trọng yếu.
Nếu tiểu công chúa vì không được chăm sóc cẩn thận mà có vấn đề gì, thì người phải chịu trách nhiệm đầu tiên chính là chủ nhân của An Nhân điện này!
Cho đến hôm nay, Vương hoàng hậu đã không dám coi thường vị Võ chiêu nghi do chỉnh nàng ta đưa vào cung.
Nói đến sủng ái của bệ hạ, đến cả Tiêu Thục phi năm đó cũng khó sánh bằng. Gần đây lại thường nghe rằng, sau khi hạ triều, bệ hạ không về tẩm điện, mà ghé lại nơi này, thậm chí có khi còn trò chuyện cùng chiêu nghi đến lúc cung môn khóa chặt. Trong đó ẩn ý thân mật, chẳng cần nhiều lời cũng có thể thấy rõ.
Ngoài cung lại càng đáng ngại.
Hôm qua đã có người báo tin, đầu xuân năm nay, mẫu thân của Võ chiêu nghi đã trở lại kinh thành sinh sống.
Nói đến Dương thị, nếu so về thân phận, quả thực là “gả thấp” cho Võ Sĩ Ược.
Phụ thân của bà là Dương Đạt, đệ đệ Tùy triều Tương Vương Dương Hùng, bản thân ông lại tuyệt chẳng phải kẻ tầm thường, từng có thời đảm nhiệm chức Tể tướng, xứng đáng là dòng dõi Tùy thất chính tông. Dẫu đã qua ba đời Lý Đường, địa vị của tông thất nhà Tùy đã suy giảm, mà Dương Đạt cũng sớm qua đời, nhưng Dương thị ở chốn Trường An vẫn lưu lại không ít giao tình, chỉ cần khéo khơi gợi, liền có thể dựa vào.
Tựa như Ngô vương Lý Khác, từng vì mẫu thân xuất thân từ Dương thị mà thân phận được nâng cao.
Trước khi Võ Chiêu nghi được sủng ái trở lại, những mối quan hệ này hầu như chẳng thể phát huy tác dụng, thậm chí không đủ sức ngăn cản việc sau khi Võ Sĩ Ược qua đời, Dương thị bị Võ gia coi như người vô dụng mà lạnh lùng đuổi đi. Nhưng nay Chiêu nghi được bệ hạ sủng ái, Dương thị lại trở về, tất nhiên cần phải đánh giá lại.
Chính việc này đã thúc đẩy Vương Hoàng hậu phải chọn thời điểm kỳ lạ như hôm nay để tới An Nhân điện.
Nàng ta hiểu rất rõ, bản thân cần nhanh chóng nắm lấy sơ hở của Võ Chiêu nghi, mượn cớ lễ nghĩa quy củ để gây sức ép. Nếu không, trong cung đã có Lý Trị thiên vị, ngoài cung lại có Dương thị ngấm ngầm giao thiệp, lâu ngày e rằng sẽ trở thành mối uy hϊếp với vị trí Thái tử trong tay nàng ta.
Sau một hồi cân nhắc, Vương Hoàng hậu xác định chỗ có thể đột phá chính là: Hoàng tử Lý Hoằng thường hay đau ốm, cùng tiểu công chúa gần đây có nhiều biểu hiện khác thường.
Nếu tiểu công chúa thật sự mắc bệnh, khóc đêm chỉ là dấu hiệu ban đầu, thì nàng ta tất nhiên sẽ lấy đó làm cớ để chất vấn Võ Chiêu nghi, bớt đi vài phần uy phong mà đối phương dựa vào bệ hạ mà có.
Một khi đã quyết định trừng phạt, thì dù là Lý Trị cũng khó mà ngăn cản được.
Nghĩ vậy, Vương Hoàng hậu liếc xuống móng tay vốn chẳng dài của mình, rồi khẽ nâng tay ra lệnh: "Đem công chúa ôm lại đây."
An Nhân điện trong khoảnh khắc lặng ngắt như tờ. Chỉ còn nghe tiếng bước chân của nhũ mẫu đang bế tiểu công chúa tiến lại gần.
Những người ở đây dù không nhìn thấu dụng ý của Vương hoàng hậu cũng biết, nàng ta cố tình ra lệnh khi Võ Chiêu nghi chưa trở về, rõ ràng là không có ý tốt. Nếu tiểu công chúa giống như những lần trước, vừa rời khỏi giường lớn đã bật khóc, thì cảnh tượng khi ấy...
Chỉ sợ sẽ hỗn loạn đến mức không sao vãn hồi!
Nghĩ đến đây, Tang Ninh đứng ngoài điện càng thêm sốt ruột, đi tới đi lui không yên.
Ngay khi Vương hoàng hậu đặt chân đến đây, nàng ấy đã lợi dụng thân phận quét tước, lặng lẽ nép ở góc viện rồi nhanh chóng sai người ra ngoài báo tin cho Võ Chiêu nghi. Nhưng đường đến Lập Chính điện khá xa, e rằng không kịp trở lại cứu vãn tình hình.
Huống chi, nếu Hoàng hậu đã thật sự có ý chất vấn, thì Chiêu nghi trở về cũng chẳng ích gì. Người duy nhất có thể ngăn nàng ta, chỉ có bệ hạ.
Đúng lúc này, Tang Ninh nghe trong điện truyền ra một tiếng cảm khái:
“Đúng là một hài tử xinh đẹp.” Trong lòng càng thêm nóng ruột, không kìm được mà hướng về phía cổng viện mong ngóng.
Đáng tiếc, “cứu binh” nàng ấy trông chờ vẫn chưa tới. Tiểu công chúa đã được đưa đến trước mặt Hoàng hậu, thậm chí còn bị chính tay nàng ta bế lên.
Dưới ánh mắt dõi theo của mọi người trong điện, tiểu công chúa nhỏ bé và Vương Hoàng hậu chính thức đối diện.
Điều khiến tất cả đều kinh ngạc là tiểu công chúa lúc này không hề say ngủ, mà hoàn toàn tỉnh táo.
Càng khiến người bất ngờ hơn, chính là trong trạng thái tỉnh táo ấy, nàng vẫn không hề cất tiếng khóc như ai nấy đã lo sợ.
Từ vị trí của Vương Hoàng Hậu nhìn lại, có thể thấy tiểu công chúa mở to đôi mắt, ánh nhìn sáng trong như phát hiện ra thứ đồ quý hiếm chưa từng thấy, dõi theo từng chuyển động của bộ diêu.
Không biết thứ đồ vật đó có gì hấp dẫn đến vậy, nhưng nàng cứ nhìn chằm chằm, rồi bỗng nhoẻn miệng cười.
Nụ cười kia vốn không tiếng động, lại có sức cuốn hút lạ kỳ. Nếu đặt ở người lớn, nụ cười nhe lợi ấy chẳng đẹp đẽ gì, nhưng trên gương mặt hài tử lại toát ra vẻ đáng yêu, trong trẻo khó nói thành lời.
Đối diện dáng vẻ ấy, Vương hoàng hậu thoáng sững người. Phản ứng này khác hẳn với những gì nàng ta đã tưởng tượng.
Vương hoàng hậu không có con. Hiện nay dưới danh nghĩa nàng ta có nuôi dưỡng Lý Trung, song đứa trẻ ấy nay đã mười tuổi, tình mẫu tử cũng chỉ là bề ngoài. Bởi thế, nàng ta chưa từng trải qua cảm giác ôm ấp, nuôi nấng một hài tử từ khi còn đỏ hỏn.
Huống hồ, Lý Trung vốn do cung nhân Lưu thị sinh ra, lại thêm Hoàng thượng xưa nay không mấy coi trọng vị trưởng tử này, khiến đứa trẻ ấy từ nhỏ tính tình co cụm, trước mặt nàng ta lúc nào cũng rụt rè khiêm nhường, chẳng có lấy nửa phần sinh khí lanh lợi.
Thế nhưng tiểu công chúa trước mắt lại khác hẳn. Nàng còn chưa hiểu thế nào là tranh chấp trong cung, càng không biết nàng ta là ai, liền vô tư bộc lộ hết thảy, ngây thơ vô tri mà lại gan dạ vô cùng.
Vương hoàng hậu theo bản năng nghiêng người lại gần, chiếc bộ diêu trên búi tóc khẽ đung đưa, một chuỗi kim châu lấp lánh vô tình xẹt ngang trước mắt tiểu công chúa.
Chỉ thấy hài tử ấy chẳng hề giống những lời cung nhân từng kể về thói quen hay khóc nháo, ngược lại liền đưa bàn tay nhỏ xíu ra, định bắt lấy chuỗi châu kia.
Tiếc là không biết do lực tay không đủ hay do mắt hài tử kém, mà kim châu chỉ sượt qua đầu ngón tay, rồi đong đưa chạy thoát.
Thế nhưng tiểu công chúa chẳng vì vậy mà tỏ ra nản chí. Đôi mắt đen láy mở to, chăm chú nhìn theo ánh sáng lấp lánh của hạt châu. Trên khuôn mặt nhỏ nhắn ấy toát lên vài phần bướng bỉnh.
Dáng vẻ đó, mơ hồ lại có vài phần giống hệt Võ chiêu nghi, lại thấp thoáng dáng dấp năm xưa của Lý Trị.
Bởi vì nét tương đồng ấy, Vương Hoàng hậu bất giác quên mất mục đích ban đầu là tới để trách tội, chỉ chuyên tâm dõi theo từng cử động nhỏ bé kia.
Đến khi kim châu thực sự bị đôi tay nhỏ bé của nàng nắm chặt, trên môi Vương hoàng hậu thoáng hiện một ý cười nhạt, nhẹ giọng cảm thán: “Ngươi thật biết chơi, sao chẳng có chút sợ hãi nào vậy?”
Tiểu công chúa này đâu chỉ không biết sợ hãi, ngược lại khi đoạt được “chiến lợi phẩm”, còn như muốn chiếm làm của riêng, dùng chút lực yếu ớt lại kéo thêm vài cái, rõ ràng là đang phô bày sự tồn tại của chính mình.
Nhìn kỹ, thậm chí còn có chút dáng vẻ kiêu ngạo.
Các cung nhân chăm chú theo dõi cuộc đuổi bắt này, giờ tận mắt chứng kiến cảnh tượng này, không khỏi nín thở, trong lòng sinh ra dự cảm bất an.
Nhưng ngoài dự liệu của mọi người, Vương Hoàng hậu không những không có ý trách phạt, trái lại còn tháo cây trâm vàng xuống, coi như món đồ chơi cho tiểu công chúa.
Nếu không phải họ còn nhớ rõ giữa hoàng hậu và chủ nhân An nhân điện vốn có ân oán, thì chỉ nhìn cảnh tượng nàng ta ôm công chúa, thật khiến người ta ngỡ như có vài phần “mẫu từ tử hiếu”.
Song ai trong điện cũng rõ. Hoàng hậu không phải mẫu phi của công chúa, mà công chúa cũng chẳng phải hài tử ruột của nàng ta. Bầu không khí nhu hòa này chỉ là vì chủ nhân của An Nhân điện không có ở đây mà thôi.
Một khi chính chủ đến, tình cảnh đôi bên e rằng sẽ trở thành cục diện khó lường.
Quả nhiên, không để mọi người trầm mặc nhìn màn này bao lâu, ngay khoảnh khắc tiểu công chúa nắm chặt lấy hạt châu trên trâm, từ cửa chính An Nhân điện truyền đến một giọng nói thong thả, phá tan bầu không khí hài hòa kia:
"Hoàng hậu đúng là ngày càng có lòng từ mẫu, gần như có dáng vẻ mẫu nghi thiên hạ. Vậy Lễ thân tằm* năm nay nàng sẽ không vắng mặt đúng không?”
(*“Lễ thân tằm” hay còn gọi là nghi lễ nuôi tằm là một đại lễ của Hoàng hậu. Hoàng đế có lễ tịch điền (tự mình xuống ruộng cày cấy để làm gương cho bách tính, cầu cho mùa màng). Tương ứng, Hoàng hậu phải cử hành thân tằm lễ: đích thân đến “tằm thất” (nhà nuôi tằm) để trồng dâu, nuôi tằm, kéo tơ, biểu thị gương mẫu của “mẫu nghi thiên hạ”, chăm lo cho nghề dệt, cầu cho phụ nữ trong thiên hạ có nguồn tơ lụa đầy đủ.)
Lời vừa dứt, theo đó vang lên tiếng bước chân trầm ổn. Một đôi ô da lục hợp ủng* chậm rãi bước qua ngạch cửa, trực tiếp tiến vào trong điện.
(*ô da lục hợp ủng: đôi hia (giày cao cổ) da đen, chế tác tinh xảo, gọn gàng kín chân)