Chương 1: Hoàng Thành

Tháng Hai ở Trường An, tiết trời vẫn còn cái se lạnh của đầu xuân.

Trời mới vừa sang canh năm, chín hẻm sáu phố vẫn chìm trong màn đêm, ánh trăng tàn mờ nhạt gần như chẳng ló dạng.

Trong màn đêm yên tĩnh ấy, chỉ có gió lạnh luồn qua hành lang vọng lại tiếng rít, thổi rung cành cây nơi đầu phố Chu Tước, khiến một con quạ đen đang nghỉ ngơi trên cành lông vũ rối tung.

Thế nhưng nó vẫn không tỉnh, chỉ rụt mình lại giữa những tán cây.

Bỗng nhiên, từ phương Bắc vọng lại một hồi trống dồn dập, làm nó hoảng hốt giương cánh bay lên, phá tan sự yên tĩnh của đêm dài.

Tiếng trống vang lên mấy hồi, kèm theo đó là một khẩu lệnh dõng dạc: “Mở cửa Hoàng Thành!”

Lời còn chưa dứt, hai cửa Thuận Thiên và Chu Tước đã từ từ mở ra.

Tùng!

Quân tuần hành trong thành bước đi vội vã, những chiếc trống lớn trên đại lộ Chu Tước đồng loạt được gõ lên, xa hơn nữa là tiếng trống ở sáu phố cũng nối tiếp nhau truyền đi.

Tùng tùng!

Một đứa trẻ ở đâu đó bị tiếng trống làm cho giật mình, cất lên tiếng khóc vang. Tựa như mở bung chiếc hộp kín giữa những con phố tường cao vây quanh, âm thanh người nói lao xao tức khắc tràn ra khắp nơi.

Tùng tùng tùng!

Lại một hồi trống gấp rút nổi lên như một ám hiệu vô hình mở toang cánh cửa các lý các phường.

Đó là một sự chuyển biến khó có thể dùng lời để miêu tả.

Tựa như tín hiệu kết thúc lệnh giới nghiêm vừa được phát ra, toàn bộ kinh thành liền từ đêm chuyển sang ngày, tất cả âm thanh đều sống dậy.

Nếu nhìn từ chỗ con quạ đen bay lên, bởi đêm đông còn dài, bầu trời khi ấy vẫn chưa rạng sáng, phố xá phía dưới vẫn còn tối mịt. Nhưng từ cổng các lý phường đã bắt đầu le lói ánh đèn l*иg.

Đó chính là nhóm quan viên mò mẫm dậy sớm lên triều.

Một vị quan mặc triều phục màu xanh được tùy tùng đỡ lên ngựa, từ cuối phố Chu Tước vội vã tiến về phía Hoàng Thành.

Những người ở phường Quang Phúc gần cửa Chu Tước hơn nên không cần gấp gáp.

Khi con quạ đen bay ngang qua, thấy một nam tử mặc triều phục đỏ sờ vào túi cá đeo bên hông, rồi mới xoay người lên ngựa. Bởi còn có một tùy tùng đi trước mở đường nên trước mặt họ có hai ánh đuốc soi lối.

Còn cỗ xe ngựa rời khỏi phường Tuyên Dương thì vẫn đỗ ở đầu phố, chưa đợi được chủ nhân lên xe.

Người đang di chuyển, chim chưa dừng cánh, cứ thế bay thẳng qua tường thành dày nặng của Hoàng Thành, vượt qua cổng Thuận Thiên nơi trống dậy vang, lướt thẳng về phía điện các.

Nó không dừng trên nóc Thái Cực Điện để xem quan viên từ khắp nơi vào triều. Cũng chẳng đậu trên Lưỡng Nghi Điện để chờ ngự giá của Thiên Tử từ phía Đông tiến đến.

Mà là vượt qua thêm một dãy tường cung nữa, bay thẳng về phía Đông Bắc.

Nơi ấy chính là nội uyển trong hoàng cung - nơi ở của hậu phi Thiên Tử.

Có tường cung ngăn cách, dân chúng trong thành Trường An chỉ có thể mường tượng ra nơi ấy, chứ không thể tận mắt nhìn thấy cảnh tượng bên trong. Nhưng chim có cánh, nó dễ dàng bay qua tường cao, nhẹ nhàng đáp xuống nơi này.

Nó dừng lại trên bậu cửa sổ của một cung điện, cúi đầu mổ mấy hạt kê còn rơi vãi ở đấy.

Lúc này, tiếng trống sớm vừa đánh đến tiếng thứ bốn trăm, kết thúc tín hiệu phá tan đêm tối.

Trời sắp sáng rồi.