Chương 14

Hôm nay lúc tắt live, phòng livestream đã có gần một nghìn người xem. Có một bộ phận thật sự vào để học, một bộ phận vào để nghe du ngủ, còn một số khác là do thuật toán của Cà Chua đẩy tới.

Fan tặng quà càng lớn, độ nổi tiếng của phòng live càng cao, Cà Chua sẽ càng đẩy nhiều lượt xem hơn.

Nhìn vào nhóm fan, live mới ba ngày đã có hơn một trăm người. Cô bèn giơ tay đổi cái tên mặc định của nhóm thành [Thương Thương].

Cất điện thoại, cô cầm lấy quyển sách toán lớp 10, bắt đầu tổng kết kiến thức theo từng chương.

Cô đã hứa sẽ gửi một bản vào trong nhóm.

---

Ngày 1 tháng 8, 12 giờ trưa.

Mặt trời nắng chang chang đến mức không khí như bị bóp méo, ngay cả lá cây cũng héo rũ.

Trước cửa hàng Mật Tuyết Băng Thành là một hàng dài người, trong đó hơn phân nửa đang mặc đồ cosplay, hoá trang thành đủ loại nhân vật.

Thương Lục ở quầy trước không ngừng đóng gói, chị Vương ở phía sau pha trà sữa.

Hai hôm nay ở sân vận động có tổ chức một sự kiện mạn triển, cách tiệm trà sữa chỉ một ngã tư, nên liên tục có người đến mua. Chị Vương sợ một mình Thương Lục không xuể việc nên toàn đến từ trước giữa trưa.

"Xem kìa xem kìa, chị nhân viên kia xinh quá, bỏ cái điện thoại rách của mày xuống đi!" Một cô gái mặt tròn đeo kính nói với cô bạn bên cạnh đang mặc đồng phục cấp ba, trên đầu còn đội một cái sừng giả hoá trang thành nhân vật Tiểu Lan.

"Rồi rồi, tao xem qua lịch trình hoạt động buổi chiều một chút đã." Cô nàng Tiểu Lan vừa nói vừa ngẩng đầu nhìn vào trong tiệm.

Tiểu Lan: "Cũng được đấy, mắt thì đúng là đẹp, nhưng đeo khẩu trang thì có thấy nửa mặt dưới đâu."

Cô nàng mặt tròn: "Thế này mà kêu là "cũng được" á? Đôi mắt này xinh thế kia mà, xem sống mũi cao thế kia thì chắc chắn không thể nào xấu được. Mắt này, mũi này, thì phải đi với cái miệng nào mới xấu cho được!"

Tiểu Lan: "Ừ thì cũng đúng."

Nói rồi cũng đến lượt hai người họ. Cô gái mặt tròn đến gần mới phát hiện mắt của chị nhân viên này còn to hơn!

Hàng mi cong vυ"t chớp chớp, như muốn chớp thẳng vào tim người ta. Đôi mắt màu trà long lanh ánh nước, nơi khoé mắt còn có một nốt ruồi nhàn nhạt.

Thương Lục: "Chào bạn, hai ly nước chanh của bạn đây ạ."

Nghe thấy giọng nói này, cô gái mặt tròn chỉ cảm thấy như có một làn gió mát thổi bay phần tóc mái bết mồ hôi của mình.

Hay quá, sao giọng nói cũng hay như vậy? Cô vừa đưa tay nhận lấy ly nước chanh thì đã nghe thấy giọng cô bạn bên cạnh: "Chào chị, em có thể hỏi chị đang dùng lens màu của hãng nào không ạ? Có thể cho em xin link được không?"

Thương Lục mỉm cười: "Không có link đâu, mình không có đeo lens màu."

Cô gái mặt tròn nhìn nốt ruồi nơi khoé mắt Thương Lục. Cô cười lên, đôi mắt cong thành hình trăng khuyết, nốt ruồi kia cũng theo đó mà nhảy nhót, như một chiếc móc câu, câu cho lòng người ngứa ngáy.

Tiểu Lan: "A? Xin lỗi chị, em tưởng chị đeo lens màu, mắt chị đẹp thật." Nói xong cô liền kéo cô bạn mặt tròn chạy ra khỏi hàng.

---

Trong nháy mắt, Thương Lục đã livestream được nửa tháng.

Nửa tháng này, ban ngày cô đi lắc trà sữa, chiều tan làm thì đi học thanh nhạc, cô đã mua nốt 12 buổi còn lại. Tối đến thì về nhà livestream.

Live xong, cô còn phải chuẩn bị nội dung cho ngày hôm sau. "Cô Thương" cũng phải có chút vốn liếng, sợ đυ.ng phải đề không biết làm thì xấu hổ lắm.

Theo thời gian livestream ngày càng dài, sự thay đổi của [Tín Ngưỡng] đối với cô cũng ngày càng lớn.

Vết thâm mụn và lỗ chân lông trên mặt đã biến mất, da cũng trắng lên rất nhiều. Đôi mắt trước đây tuy tròn nhưng nhỏ, bây giờ vẫn tròn nhưng đã to hơn nhiều, đuôi mắt còn kéo dài ra một chút, được tặng kèm một cặp mí mắt hình quạt.

Cánh mũi hẹp lại, sống mũi cao lên, chiếc mũi trở nên nhỏ nhắn và tinh xảo. Miệng thì không thay đổi nhiều, chỉ là viền môi rõ nét hơn một chút, còn có cả môi châu.

Thực ra nếu nhìn lướt qua, khó mà nói được chỗ nào đã khác, nhưng nếu nhìn kỹ, chỗ nào cũng khác, ngũ quan trở nên tinh xảo hơn.

Thay đổi lớn hơn nữa là giọng nói của cô. Không biết là vì giọng cô vốn đã hay, nên hiệu quả thay đổi của [Tín Ngưỡng] mới rõ rệt như vậy. Hay là vì lúc livestream fan chỉ có thể nghe thấy giọng nói, nên sự "yêu thích" của họ đều dồn cả vào giọng nói?

Hiện tại, giọng của cô càng thêm trong trẻo, nhẹ nhàng, có hơi hướng phát triển theo kiểu etilen, nhưng lúc thì thầm nhỏ giọng lại mang theo vẻ quyến rũ.

Đôi khi chính cô tự ngân nga hát mà tai cũng phải đỏ lên.

Thay đổi lớn nhất chính là ví tiền của cô. Nửa tháng này, cô gần như đã kiếm đủ chi phí sinh hoạt cho bốn năm đại học.

Trong đó Thẩm Từ đóng góp phần lớn nhất. Thương Lục vẫn luôn lo lắng anh sẽ đưa ra yêu cầu kỳ quặc nào đó, nhưng cũng không có, thậm chí còn không cần cô phải chăm sóc gì nhiều, đúng chuẩn một nhà đầu tư thiên thần.

Vị "anh Trai Vô Danh" kia cũng tặng không ít, nhưng anh ta không hay đến, Thương Lục có nhắn tin riêng gửi số WeChat nhưng anh ta cũng không thêm bạn.

Bây giờ cô ra đường, dù chỉ mặc bộ quần áo săn sale trên Pinduoduo, cũng sẽ có người đến bắt chuyện xin WeChat.

Lần đầu tiên gặp phải, Thương Lục còn hơi kích động, cô chưa bao giờ có trải nghiệm như vậy.

Mấy ngày gần đây số lần bị bắt chuyện nhiều lên, cô thậm chí còn hơi thấy phiền.

Đồng thời, cô cũng có một nhận thức tương đối rõ ràng về trình độ nhan sắc hiện tại của mình: chưa được coi là đại mỹ nhân, nhưng tiểu mỹ nhân thì chắc chắn không thành vấn đề.

Trưa nay sau khi qua giờ cao điểm, Thương Lục nhận được điện thoại từ bưu điện, hỏi cô có ở nhà không, thư báo trúng tuyển đã đến rồi.

"Chị Vương, thư báo trúng tuyển của em đến rồi, anh bưu tá nói lát nữa sẽ mang qua cho em."

"Thế à, chuyện tốt! Lát nữa chị Vương mời em uống trà sữa." Chị Vương xoa tay nhìn cô gái trẻ, thật tâm vui mừng cho cô.

Chị vẫn nhớ lúc cô mới đến, ít nói, nhút nhát và hay xấu hổ. Hơn một tháng trôi qua, cô đã nói nhiều hơn, tự tin hơn, trông cũng xinh đẹp hơn không ít. "Nữ đại thập bát biến, càng biến càng xinh đẹp", quả không sai.

Không đợi bao lâu, anh bưu tá vác chiếc túi nhỏ của mình đến: "Chào cô, xin hỏi có Thương Lục ở đây không?"

"Có ạ, là em." Thương Lục từ trong tiệm đi ra.

"Thư báo trúng tuyển của cô, ký nhận một chút." Anh giao hàng còn không ngẩng đầu lên, từ trong túi lôi ra lá thư rồi đưa cho Thương Lục. Anh rất bận, còn phải đi giao đơn tiếp theo.