Lý ma ma cũng không chịu yếu thế, lập tức phản bác:
– Lời ấy không sai, quý phủ chúng ta cũng có quy củ riêng. Nhưng chủ tử rộng lượng là đức hạnh của chủ tử, còn bọn nô tỳ như chúng ta thì phải nhớ rõ cái gốc. Cái gì là gốc? Là tôn ti chủ - tớ. Hôm nay là thiếu phu nhân lên tiếng, nếu đổi lại là Nhị gia phân phó, lão tỷ nhi cũng dám ngăn cản thế này sao? Người biết thì hiểu ma ma là tận tâm vì chủ, người không biết còn tưởng ma ma cố ý ra oai phủ đầu, khiến thiếu phu nhân chúng ta không bước xuống được.
Mặt Từ ma ma đỏ bừng, còn muốn cãi lại, nhưng vừa ngoảnh đầu đã thấy Lý ma ma khom mình hành lễ về phía sau. Bà ta giật mình quay lại, liền thấy một thân ảnh cao lớn đang đứng dưới hành lang, bóng dáng phủ xuống như một áng mây dày nặng nề, khiến người ta nghẹt thở.
Từ ma ma giật nảy mình, lập tức thất thanh:
– Thỉnh an Nhị gia! Nhị gia sao lại... sao lại về sớm như vậy?
Trước đây, Lục Hủ Sinh thường bận rộn trong thư phòng đến tận nửa đêm mới quay về nghỉ ngơi.
Một câu nói tưởng chừng vô ý, nhưng lại là lời ngầm nhắc nhở thân cận – nàng chính là muốn để Lý ma ma hiểu rằng, suốt hơn hai mươi năm qua, mình luôn ở bên hầu hạ Lục Hủ Sinh, là người tín cẩn nhất bên cạnh nhị gia.
Lý ma ma chỉ khẽ cong môi.
Từ ma ma đã phạm vào điều đại kỵ – chủ nhân về sớm hay muộn, đó là chuyện nô tỳ có thể hỏi tới sao?
Quả nhiên, Lục Hủ Sinh khoát tay, ra hiệu cho Lý ma ma lui xuống, sau đó chỉ về phía phòng tây sương, dặn:
“Mẹ vào nói chuyện với ta một chút.”
Từ ma ma răm rắp theo hắn vào trong chính gian.
Lục Hủ Sinh xuất thân tướng môn, từ dáng đứng như cây tùng đến lúc ngồi cũng vững như chuông đồng, lại xưa nay trầm tĩnh ít lời. Hắn vừa ngồi xuống cạnh bàn, liền toát ra khí thế khiến người ta khó lòng chống đỡ.
Nuôi Lục Hủ Sinh lớn từng ấy năm, đến giờ mỗi lần đối diện hắn, Từ ma ma vẫn có phần e dè. Nàng đoán chắc hắn đã nghe được lời mình vừa nói, sợ hắn không vui, vội nở nụ cười, nói nhỏ:
“Nhị gia đừng hiểu lầm, lão nô chỉ vì thấy lạ nên mới hỏi đôi câu, nếu Nhị phu nhân thích, lão nô nghe theo là được.”
Lục Hủ Sinh sắc mặt vẫn lạnh nhạt, chỉ tay về chiếc ghế con phía trước, ra hiệu cho nàng ngồi.
Từ ma ma ngồi xuống, trong lòng thấp thỏm không yên.
Bàn tay thon dài của Lục Hủ Sinh đẩy nhẹ chén trà trên bàn, giọng trầm thấp vang lên:
“Ma ma hầu ta bao nhiêu năm rồi?”
Đây chính là điều khiến Từ ma ma luôn kiêu hãnh nhất trong đời. Nàng lập tức dựng thẳng ngón tay, mặt mày rạng rỡ:
“Hai mươi mốt năm, thiếu gia năm nay cũng hai mốt, lão nô từ khi ngài sinh ra đã một tay chăm sóc.”
Lục Hủ Sinh chậm rãi gật đầu: “Ma ma vất vả rồi.”
Một câu ấy khiến Từ ma ma nghẹn ngào trong lòng, xúc động nói:
“Lão nô không thấy vất vả...”
Nàng còn định tiếp tục kể lể, nào ngờ lại nghe hắn chậm rãi nói:
“Ma ma về hậu viện nghỉ ngơi đi là được.”
Từ ma ma sững người, ngẩn ngơ nhìn Lục Hủ Sinh:
“Nhị gia... chuyện này...”
Bao năm nay nàng hầu hạ hắn, lo toan mọi chuyện lớn nhỏ trong Ninh Tế đường, từ xiêm y bốn mùa đến từng giọt dầu lọ nước mắm trong ngoài đều do nàng quyết đoán. Nay bảo nàng lui về vinh dưỡng, chẳng khác nào cắt đứt đường sinh nhai.