Chương 2

Phạm Ngọc Lâm từ lâu đã đem lòng thương mến nàng, yêu đến si mê, đến mức dù Trình Diệc An từng gả cho người khác, từng sinh con, hắn vẫn một mực khăng khăng: không phải nàng, hắn quyết không cưới.

Sau khi nàng và người chồng trước là Lục Hủ Sinh hòa ly, Phạm Ngọc Lâm liền quỳ gối trước mặt trưởng bối Trình gia, thề nguyện cả đời không nạp thϊếp, chỉ chung tình với một mình nàng. Sau những năm tháng chịu lạnh nhạt và tổn thương bên Lục Hủ Sinh, đối diện với tấm chân tình của người xưa, Trình Diệc An đành để trưởng bối làm chủ, tái giá một lần nữa.

Sau khi thành thân, cha mẹ chồng đối đãi nàng như con gái ruột, chị em dâu cũng thân thiết, không điều gì giấu giếm. Phạm Ngọc Lâm càng ôn nhu săn sóc, thay nàng chải tóc cài trâm, đánh đàn làm thơ. Dù nhiều năm nàng không thể có con, hắn chưa từng trách mắng nửa lời, luôn dịu dàng an ủi: “Chớ nóng vội.”

Có được trượng phu như vậy, thử hỏi làm sao nàng không vì hắn mà tính toán lo toan?

Mượn thế lực của Trình gia, nàng vì Phạm Ngọc Lâm mà dốc lòng lo liệu, giúp hắn mưu được chức Diêm chính sứ ở Ích Châu. Phạm gia người đông, nhà chật, chính là nàng lấy bạc trong của hồi môn ra mua trạch viện cho cả nhà có chỗ an cư. Năm ấy Phạm Ngọc Lâm ngã bệnh nặng, sinh tử mong manh, nàng không quản gió tuyết giá buốt, lấy danh nghĩa Trình gia mà một mình vượt đường xa đến Tiểu Phượng Cương, mời cho bằng được thần y Lý Thời Tể ra mặt chẩn trị.

Từng việc từng việc như thế, là nàng chống đỡ Phạm gia từ một hộ vô danh tiểu tốt, trở thành vọng tộc trứ danh một vùng Ích Châu.

Nàng từng nghĩ, ân nghĩa ấy, Phạm gia trên dưới hẳn nên ghi lòng tạc dạ.

Nào ngờ sau khi địa vị vững vàng, mẹ chồng liền đổi giọng, không còn ôn hòa như xưa, ngày ngày mỉa mai nàng là nhị hôn, bụng dạ bất túc, chẳng sinh nổi một đứa con trai. Chị em dâu âm thầm đâm chọc, bảo nàng thân mang vết nhơ, chỉ là kẻ tái giá không ai cần, dựa vào Trình gia mà bám trụ trong Phạm phủ.

Chỉ có Phạm Ngọc Lâm trước sau vẫn dịu dàng, đứng về phía nàng, luôn khuyên giải vỗ về, thậm chí còn nói: nếu không sinh được con, cũng có thể nhận con thừa tự, chẳng có gì phải lo.

Đáng tiếc tất cả chỉ là một màn kịch. Sau lưng người đàn ông ấy, từ lâu đã sắp xếp một phòng ngoại thất, chỉ đợi đối phương mang thai là lập tức danh chính ngôn thuận đưa vào cửa.

Trình Diệc An tức giận đến mức cả đêm không thể chợp mắt.

Tình ý năm xưa, cuối cùng chẳng qua chỉ là tấm mặt nạ giả dối. Từ đầu đến cuối, Phạm gia tiếp cận Trình gia chỉ vì mưu cầu lợi ích, muốn mượn gió đông Trình thị mà cất cánh.