Chương 19

Lý ma ma đứng ngoài cửa, không bước vào.

Bà hiểu rất rõ, mỗi người đều có ranh giới riêng. Ninh Tế Đường từ trước đến giờ đều do Từ ma ma trông nom, chẳng ai chen chân nổi.

Người có con mắt tinh tường, hễ thiếu phu nhân vừa bước vào phủ, tất phải giao lại chìa khóa các phòng để thể hiện chủ quyền. Nhưng rõ ràng, Từ ma ma này không hề có ý ấy.

Lý ma ma thầm nghĩ, e rằng phải tốn không ít công phu mới có thể giúp chủ tử đứng vững trong sân này.

Bà cầm chìa khóa, sai đám nha hoàn theo mình chuyển từng rương đồ cưới vào đông sương phòng.

Từ ma ma đang ngồi bên cửa sổ, đảo mắt nhìn một lượt, thoáng giật mình.

Của hồi môn không nhập kho?

Việc này là sao?

Bà ta lập tức như một cơn gió lướt qua sân, vội vàng chạy thẳng về phía viện của Nhị phu nhân.

Nhị phu nhân nghe xong, sắc mặt vừa ngạc nhiên lại mang theo mấy phần không hài lòng.

Của hồi môn giao về nhà chồng, lập danh sách kiểm kê tại chỗ là chuyện thường tình. Danh mục của Trình Diệc An đã đưa từ trước, nhưng đến lúc vào phủ lại không cho đối chiếu, điều này quả thật khó hiểu.

Từ ma ma hạ giọng đoán:

– Phu nhân, chẳng lẽ trong của hồi môn có điều gì mờ ám? Dù sao tứ phòng Trình gia cũng không phải chính thống. Nô tỳ còn nghe nói mẫu thân của vị Nhị thiếu phu nhân này mất sớm, trong nhà do kế mẫu quản, chắc gì đã cho được món gì ra hồn.

Ý ngầm là: có khi Trình gia làm giả của hồi môn.

Nhưng Nhị phu nhân không dễ bị dắt mũi như thế, ánh mắt sắc lạnh quét qua, lạnh giọng quát:

– Câm miệng! Lời đó cũng dám tùy tiện nói sao? Truyền ra ngoài thì mặt mũi Hủ Nhi còn đâu!

Trình gia tuy tứ phòng không nổi bật, nhưng hôn sự lần này là Trình Minh Dục đích thân đề thân. Hắn có thể dung túng cho chuyện mờ ám xảy ra trước mắt mình sao?

Trình Minh Dục là thủ tọa Đô Sát Viện, đương triều Tả Đô Ngự Sử, nổi danh nghiêm minh, trong mắt không chứa một hạt cát. Nếu tứ phòng dám giở trò, còn chưa kịp đến tay Lục gia, chính hắn đã đem người nhà mình dằn mặt trước rồi.

Hơn nữa, Nhị phu nhân cũng nghe phong thanh, Trình Diệc An lần này xuất giá còn được trưởng phòng Trình gia âm thầm thêm của hồi môn, xem như nể mặt cho việc kết thân.

Chỉ là, không mở của hồi môn ra thì đúng là có phần kỳ quái.

Muốn nghiêm túc truy hỏi sao? Nhị phu nhân lại khinh thường làm thế, như thể chính mình đang dòm ngó đồ cưới của người ta. Làm như vậy, chẳng khác nào hạ thấp thân phận.

Dựa vào tín nhiệm với nhân phẩm của Trình Minh Dục, Nhị phu nhân quyết định không can thiệp thêm.

Vừa lúc Từ ma ma rời đi, Lý ma ma liền phát hiện, vội vào báo cho Trình Diệc An:

– Lão nô thấy Từ ma ma đã ra ngoài, e là đi cáo trạng rồi.

Trình Diệc An đang lật xem sách, khẽ cười, thong thả nói:

– Cứ để nàng đi.

Lý ma ma cau mày:

– Cô nương, Từ ma ma kia đúng là không có mắt nhìn. Lão nô đến đòi chìa khóa, đã xem như là nhắc khéo nàng giao lại mọi thứ, ai ngờ nàng còn keo kiệt giữ khư khư.

Trình Diệc An từ lâu đã hiểu rõ tính cách của Từ ma ma, liền cười nhạt trấn an: