Kiếp trước, hắn phó mặc mọi chuyện trong hậu trạch, khiến Trình Diệc An rơi vào tay mẫu thân, chịu đủ thiệt thòi.
Mẫu thân không vừa mắt nàng, hết lần này tới lần khác đẩy nàng vào thế đối đầu với đại phu nhân. Kết cục ra sao? Kết cục là Trình Diệc An sinh non.
Từ sau lần đó, nàng buồn bã không vui, hai vợ chồng nửa năm chưa từng chung phòng.
Đợi đến khi nàng hồi phục, lại xảy ra biến cố khiến họ hòa ly. Năm đó, Trình Diệc An quyết đoán rời đi, chẳng lẽ không phải vì đã quá mỏi mệt với những ấm ức trong Lục gia?
Mà dù Trình Diệc An có chịu ở lại hay không, hắn cũng phải tự xét lại chính mình.
Một phòng còn chưa giữ được, nói gì đến thiên hạ? Kiếp này, hắn tuyệt đối không thể làm ngơ với hậu trạch như trước.
Còn về tước vị quốc công cùng quyền lực trung viện, hắn tự có cách lấy lại, tuyệt đối không để Trình Diệc An phải chịu khổ để đổi lấy.
Hắn liếc mẫu thân một cái, ánh mắt như nhắn nhủ: xin người bớt giận, chuyện này để nhi tử lo. Sau đó, hắn lui về phía sau nửa bước.
Nhị phu nhân lại không hiểu được thâm ý ấy, giận đến mức cả người run lên:
– Hủ Nhi, đây là quy củ tổ tông Lục gia, ngươi muốn phá bỏ hết sao?
Lục Hủ Sinh đã có sẵn đối sách, bình thản đáp lời:
– Nhi tử cho rằng, việc có con nối dõi là quan trọng hơn cả. Đợi sau khi nàng sinh con rồi, tiếp quản việc nhà cũng chưa muộn.
Lời này vừa nói ra, liền khiến Nhị phu nhân á khẩu.
Thì ra nhi tử không tín nhiệm Trình thị, muốn đợi nàng sinh con rồi mới giao quyền quản gia. Nghĩ như vậy, cũng không phải không thỏa đáng.
Dù sao quyền trung viện vốn đã nằm trong tay đại phu nhân từ lâu, cũng không cần vội một sớm một chiều.
Từ sau khi Nhị lão gia qua đời, nhị phòng suy yếu, điều cấp bách nhất hiện giờ chính là sinh con nối dõi, để vực dậy khí thế đã suy tàn.
Nhị phu nhân bị thuyết phục. Hơn nữa, nàng hiểu rất rõ tính tình của con trai mình, nếu cứ cố chấp tranh cãi, chịu thiệt cũng chỉ là bản thân.
Vì thế, bà gật đầu:
– Cũng được.
Đại phu nhân thầm thở phào, lão thái thái cũng không lên tiếng phản đối.
Mọi việc coi như êm thấm.
Lục Hủ Sinh dẫn Trình Diệc An rời khỏi đại sảnh.
Trình Diệc An điềm tĩnh bước qua ngưỡng cửa, ánh mắt vô thức dừng lại trên bóng lưng người đàn ông phía trước.
Chậc, sống lưng này đúng là thẳng thật.
Nàng chẳng thiết gì cái gọi là quyền trung cấp. Kiếp trước nàng đã từng nắm giữ việc quản gia, bận bịu lao tâm, nhưng kết quả thì sao? Một hồi tâm huyết uổng phí.
Nói cho cùng, hôm nay Lục Hủ Sinh ra mặt chắn sóng chắn gió, không phải vì muốn thân thiết với nàng, mà là để cắt đứt ràng buộc, tránh để nàng dính dáng vào tranh chấp.
Dù là vậy, Trình Diệc An vẫn không thể không cảm thán:
Nhìn mà xem, trượng phu biết làm người, đúng là chẳng có việc gì liên quan đến thê tử của hắn.
Lục Hủ Sinh đưa Trình Diệc An đi ngang qua từ đường, trở về Ninh Tế đường.
Canh giờ vẫn còn sớm, hai người lại chưa dùng bữa sáng tại Vinh Chính Đường, liền sai người chuẩn bị điểm tâm.
Lúc này có hai vị ma ma bước vào.
Một người lạ mặt, nhưng Trình Diệc An nhận ra, là Từ ma ma – tâm phúc bên cạnh Nhị phu nhân Vương thị. Trên danh nghĩa là chăm sóc Lục Hủ Sinh, thực chất là tai mắt Vương thị cài vào phòng con trai.