Chương 15

Nay thấy sắc mặt Nhị phu nhân khó coi, Trình Diệc An khẽ nghiêng mắt liếc Lục Hủ Sinh, như ra hiệu: ngươi có thể hành động rồi.

Lục Hủ Sinh đón lấy ánh nhìn ấy, nhẹ gật đầu trấn an.

Nhị phu nhân thì chẳng thèm nhìn con, dời ánh mắt về phía Trình Diệc An, lạnh nhạt cất tiếng lập quy củ:

– Tức phụ của Hủ nhi, từ nay đã là người của Lục gia, mọi chuyện phải lấy danh dự gia tộc làm đầu, lấy phu quân làm trọng...

Ban đầu là những lời răn dạy dài dòng, nào là hiền thê lương mẫu, thế nào là lễ nghi bổn phận, rồi liền nhân đó mà giao việc:

– Từ hôm nay, ngươi theo Trương đại tẩu học làm việc vặt. Chuyện phòng bếp giao hết cho Trương đại tẩu hướng dẫn ngươi.

Tân nương mới gả qua cửa, trước tiên phải hầu hạ cha mẹ chồng ăn uống, đó là bài học đầu tiên trong việc lập quy củ.

Mỗi người con dâu của Lục gia sau khi thành thân đều phải vùi đầu vào bếp núc, ít thì nửa năm, nhiều thì một năm.

Nhưng lời nói của Nhị phu nhân, không chỉ đơn giản như vậy.

Lục Hủ Sinh tuy là thế tử, song quyền lực Quốc Công phủ vẫn nằm trong tay trưởng phòng, còn trung cấp sự vụ lại do Đại phu nhân chưởng quản.

Theo lý, sau khi Trình Diệc An nhập phủ, nàng sẽ tiếp quản việc trong trung viện. Thế nhưng lúc này lại lấy cớ phòng bếp, từng bước làm chậm bước tiến của nàng, chẳng phải là một cách gián tiếp khống chế quyền quản gia hay sao?

Đại phu nhân tất nhiên hiểu rõ dụng ý ấy, đây là dương mưu, là mưu tính quang minh chính đại, nàng cũng không thể ngăn cản.

Trình Diệc An trước khi đến đã liệu được tình huống này. Dù gì kiếp trước cũng từng trải qua rồi.

Chỉ là, nàng – một người muốn ôm của hồi môn rời đi – đâu hơi đâu chen vào cuộc tranh đấu thần tiên ấy chứ?

Thậm chí, nàng đã chuẩn bị sẵn lý do thoái thác, đang định mở miệng thì bên tai lại vang lên một giọng nói trầm ổn, hơi mang từ tính:

– Mẫu thân...

Lục Hủ Sinh cúi người thi lễ. Dáng người hắn cao gầy, hàng lông mày lạnh lùng trầm tĩnh, càng tôn thêm vẻ sắc sảo của bộ cát phục rực rỡ trên người, khiến cả thân hình hắn như toát ra một luồng khí thế không ai dám xem thường.

Mẫu thân lập quy củ cho con dâu là chuyện nên làm. Nàng cũng cần học cách làm vợ hiền, mẹ tốt. Còn về chuyện phòng bếp...

Giọng Lục Hủ Sinh khẽ dừng lại một chút:

– Nhi tử cho rằng, tạm thời chưa cần vội.

Sắc mặt Nhị phu nhân thoáng chấn động, suýt chút nữa không kìm được cơn giận:

– Vì sao?

Ánh mắt nàng sắc bén nhìn thẳng vào nhi tử, mang theo áp lực khiến người ta nghẹt thở.

Lục Hủ Sinh vẫn bình thản như cũ, chậm rãi đáp:

– Thân thể nàng yếu, tính tình lại hiền lành, mới vừa vào cửa đã giao việc lớn như phòng bếp, nếu chẳng may xảy ra sơ suất lại trở thành trò cười. Ý nhi tử là, mọi thứ nên từ từ, trước tiên để nàng theo mẫu thân và tẩu tẩu học hỏi, đợi khi có tiến bộ rồi hãy tính tiếp.

Đêm qua hắn thức trắng, nhớ lại hai lần hôn nhân đời trước đều kết thúc trong bẽ bàng, trong lòng dấy lên muôn vàn cảm xúc không rõ tên.

Trình Diệc An không muốn sống cùng hắn, có phải là vì hắn chưa từng làm một người chồng tốt?