Chương 14

Lễ nhận thân hoàn tất, Trình Diệc An và Lục Hủ Sinh đứng lui xuống, yên lặng chờ dưới bậc Nhị phu nhân.

Đại lão gia vốn không thích chen vào chuyện hậu viện, thấy lễ nghi đã xong thì lập tức cáo từ với lão thái thái, gọi cả Tam lão gia cùng lui xuống.

Lão thái thái nhìn theo bóng hai người, rồi quay sang mấy đứa cháu trai:

“Các ngươi cũng đi cả đi, để các nương nói chuyện.”

Đã đến lúc hậu viện phân tranh, các thiếu gia tự nhiên thức thời lui ra ngoài.

Nhưng chỉ có Lục Hủ Sinh vẫn đứng yên tại chỗ, chưa có ý rời đi.

“Hủ nhi, còn có chuyện gì sao?” Lão thái thái lên tiếng, giọng mang theo chút nghi hoặc.

Đại phu nhân mỉm cười:

“Chẳng lẽ là sợ mấy vị bá mẫu, thẩm nương bắt nạt nương tử ngươi?”

Lời tuy mang ý trêu ghẹo, nhưng người nghe ai cũng hiểu — nếu có người muốn lập quy củ, thì người ấy chỉ có thể là Nhị phu nhân.

Nhị phu nhân khẽ hừ một tiếng, không đáp.

Tam phu nhân lập tức lên tiếng hòa giải:

“Đâu có đâu, tân hôn mà, Yến Tử dính liền keo sơn là lẽ thường. Hủ ca nhi chẳng qua là luyến tiếc thê tử thôi.”

Tất cả đều bật cười.

Trình Diệc An nghe vậy, tai nóng bừng, vội cụp mắt, dáng vẻ e lệ rơi vào mắt mọi người lại càng thêm duyên dáng đoan hiền.

Lục Hủ Sinh chắp tay nói với lão thái thái:

“Tổ mẫu, buổi chiều cháu phải ra ngoài một chuyến, nghĩ rằng nhân lúc này đưa nương tử đến từ đường tế bái cũng thuận tiện.”

Ý là muốn đưa Trình Diệc An rời đi trước.

Trình Diệc An hiểu rõ, đây là Lục Hủ Sinh đang giữ đúng lời hứa “phu thê giả danh”, không muốn để nàng khó xử bởi những quy củ, cũng không để nàng chịu thiệt trước mặt Vương thị. Như thế sau này dễ bề hảo tụ hảo tán.

Nhưng đúng lúc này, Nhị phu nhân chậm rãi mở lời:

“Lên gia phả buổi chiều đi là được, đâu cần gấp gáp như vậy.”

Sau khi dâng trà kính lễ, theo lẽ thường, mẹ chồng sẽ lập quy củ cho con dâu. Từ xưa đến nay, mỗi người con dâu bước vào cửa Lục gia đều phải trải qua như vậy. Nhưng Trình Diệc An có chịu tuân theo lệ cũ hay không? Hôm nay nếu để Lục Hủ Sinh dẫn nàng rời đi, sau này trong mắt nàng ta, mẹ chồng liệu còn chút thể diện nào?

Đại phu nhân thì thong dong uống trà xem trò hay.

Tam phu nhân lại khôn khéo im lặng, không xen lời.

Tam thiếu phu nhân Bách thị, kẹp giữa hai bên, lên tiếng lần nữa. Bà ta nói xen vào, nửa thật nửa đùa, hơi khom gối cười với Lục Hủ:

– Huynh trưởng đừng lo, đệ muội sẽ thay huynh chăm sóc tốt cho tẩu tẩu.

Trên có trưởng bối ra mặt, dưới có em dâu đỡ lời, xét theo tình thế, Lục Hủ Sinh nên thuận nước buông tay.

Nhưng hắn chưa từng để người khác chi phối ý định của mình. Chuyện hắn đã quyết, dù trăm trâu kéo cũng không đổi.

Mẫu thân vừa mới phân phó ngay trước mặt con trai, vừa dứt lời, hắn liền mở miệng nói sẽ đưa nàng đến từ đường tế bái phụ thân.

Hắn thông minh, biết lấy danh nghĩa phụ thân để chuyển hướng câu chuyện.

Nhị phu nhân nghe xong, nghẹn lời.

Trình Diệc An yên lặng nhìn mẹ con họ đấu đá, ánh mắt liếc sang Lục Hủ Sinh đã khác xưa.

Kiếp trước, hắn là kẻ sống theo lễ cũ, nam chủ ngoại – nữ chủ nội, chuyện trong hậu viện xưa nay không màng đến. Hễ thấy nữ nhân ầm ĩ, hắn còn tránh nhanh hơn cả đại lão gia.