Chương 9

Anh bật dậy, đôi chân trần lao nhanh hai bước đến bên tường, kéo mạnh tấm rèm.

Ánh sáng mặt trời lập tức chiếu vào, làm chói đau đôi mắt anh.

Úc Hải vội vã cố gắng kéo cửa sổ nhưng lại nhận ra nó đã khóa trái.

Anh nhìn quanh phòng, không có bất kỳ vũ khí nào, chỉ thấy một bình hoa pha lê cắm bó hoa trên chiếc tủ thấp đầu giường.

Anh lao đến, hai bước đã vươn tay lấy bình hoa. Đúng lúc đó, tiếng bước chân bên ngoài chợt trở nên rõ ràng rồi đột ngột dừng lại ngay trước cửa.

Quyết định được đưa ra trong tích tắc.

Úc Hải không quay lại phía cửa sổ mà lập tức lao đến cửa, lưng ép sát vào tường, một tay nắm bình hoa giơ qua đỉnh đầu.

Đôi mắt anh gắt gao nhìn chằm chằm vào mép cửa.

Giây tiếp theo, cánh cửa mở vào trong.

Ngay khoảnh khắc mái tóc đen nhánh xuất hiện trong tầm mắt, chiếc bình hoa trong tay anh chợt vung xuống.

Nhưng bình hoa không hề phát huy tác dụng như mong đợi.

Người đàn ông bước vào như thể đã dự đoán được hành động của Úc Hải, vừa bước vào đã nghiêng người né tránh.

Anh ta dễ dàng tránh được đòn đánh lén.

Úc Hải tối sầm ánh mắt, bàn tay còn lại nắm thành quyền vung về phía người đàn ông, nhưng anh ta chỉ đưa một tay ra, dễ dàng tóm gọn nắm đấm đang lao tới.

Lực nắm chặt đến mức khiến Úc Hải không thể rút tay ra được.

Ngay sau đó, lực đạo đó xoay tròn ra ngoài, như muốn bẻ gãy cổ tay anh, nhằm hạn chế hành động của anh.

Úc Hải theo đà xoay người, ném chiếc bình hoa trong tay phải thẳng vào đầu đối phương.

Nhưng chỉ một giây sau, một cơn đau kịch liệt từ phía sau đầu gối truyền đến.

Anh đột ngột quỳ gục xuống đất.

Cùng lúc đó, một bàn tay ghì chặt sau gáy anh, rồi một lực mạnh mẽ đè lên cổ, ép đầu anh nghiến chặt xuống sàn.

"Bị thương nặng đến vậy mà hành động vẫn nhanh nhẹn như thế, quả nhiên là một vũ khí sinh học được sinh ra cho chiến tranh."

Cảm giác choáng váng ập lêи đỉиɦ đầu.

Bình hoa tuột khỏi tay Úc Hải, lăn lông lốc trên sàn nhà.

Mặt anh bị đè nghiến xuống đất, bàn tay sau gáy như một chiếc kìm thép giam giữ anh.

Cả người Úc Hải căng cứng, nhịp tim tăng tốc.

Vì cảm xúc kịch liệt, anh không thể khống chế tín tức tố đang trào ra từ tuyến thể.

Hơi thở anh trở nên dồn dập, các ngón tay bấu chặt xuống sàn, toàn thân run rẩy dữ dội.

Người đàn ông đang đè lên lưng anh thấy vậy, liền một tay nhắc anh lên khỏi mặt đất, chế ngự cổ anh rồi một lần nữa ép chặt vào bức tường cạnh cửa.

"Khốn kiếp ... buông lão tử ra ... !"

Giống như hôm qua, tín tức tố cuồng bạo bắt đầu bùng phát từ cơ thể Úc Hải.

Những tiếng rêи ɾỉ và nguyền rủa hoang dại, tựa như một dã thú bị nhốt, phát ra từ thân thể anh đang bị giam chặt vào tường.

Người đàn ông với ánh mắt bình tĩnh nói một cách lạnh nhạt: "Lucy, đóng hệ thống phòng cháy."

"Vâng thưa tiên sinh, đã đóng hệ thống phòng cháy cho ngài."

Người đàn ông đang mặc đồ ở nhà, mái tóc đen mượt buông xõa trên trán.

Một tay anh ta giam cầm Alpha cấp B đang dần mất đi lý trí, tay kia bưng một ly nước ấm, dường như là để cho ai đó uống.

Nhưng trong tình huống hiện tại, chắc chắn không thể uống được.

Tuyến thể dưới bàn tay anh ta dần trở nên nóng bỏng.

Alpha cấp B đang bị khống chế chỉ mặc một chiếc quần đùi màu đen, phần lưng rộng lớn với những khối cơ bắp rắn chắc màu mật ong căng cứng.