"Trước khi nồng độ tín tức tố của anh được kiểm soát trên 50%, đừng dùng thuốc ức chế."
Dứt lời, anh không hề ngoảnh đầu lại mà rời khỏi sân thượng.
Gió đêm trở nên se lạnh. Úc Hải cúi đầu ngồi trên ghế, mặc cho những lọn tóc rối bời rủ xuống che đi đôi mắt anh.
Lúc 8 giờ tối, Từ Tri Triều bước ra từ buồng tắm, nhận thấy thiết bị giao tiếp cá nhân trên tủ đầu giường không ngừng nhấp nháy ánh sáng.
Anh tiến lại mở thiết bị.
Hàng loạt thông báo nổ ra liên tục, anh ngồi trên giường nhanh chóng lướt qua.
Bất chợt, giữa hàng trăm tin nhắn, anh chú ý đến một khung thông báo màu đỏ – loại chỉ xuất hiện khi có tin tức quan trọng.
Từ Tri Triều lập tức chạm để mở, người gửi trên cùng hiển thị "Ray", nội dung chỉ vỏn vẹn một dòng.
"Hải, cưng à, tôi sắp tới Khu Tây Đường rồi đây. Đã nghĩ ra cách chào đón tôi chưa? Tôi muốn đến quán bar tuyệt nhất ở đây đấy."
Từ Tri Triều tắt đi giao diện tin nhắn với vẻ mặt lạnh lùng, rồi tắt đèn ngủ.
Nhưng đến nửa đêm, anh bị đánh thức bởi một loạt tiếng động vụn vặt cùng nồng độ tín tức tố nồng nặc đến khó chịu.
Anh cau mày đứng dậy, vươn tay bật đèn phòng.
"Từ Tri Triều..."
Một giọng nói khàn đặc, trầm thấp vọng đến từ phía cửa. Từ Tri Triều ngước mắt nhìn sang, phát hiện Alpha cấp B kia đang bám chặt vào khung cửa phòng, gương mặt đầy vẻ hung tợn nhìn chằm chằm anh.
"Anh nói không cần thuốc ức chế." Úc Hải ghì chặt khung cửa, cơ thể anh ta uốn éo không kiểm soát.
Nồng độ tín tức tố đang mất kiểm soát, từng chút một gặm nhấm lý trí anh ta. ".
Vậy bây giờ tôi phải làm sao?"
Người đàn ông ngồi trên giường im lặng. Mãi đến khi nồng độ tín tức tố trong không khí tăng vọt đến mức đáng sợ, anh mới thờ ơ nói: "Lại đây."
---
"Lucy."
"Tôi đây." Màn hình màu xanh lam trong phòng lập tức sáng lên. "Từ tiên sinh, ngài cần tôi hỗ trợ gì ạ?"
Ánh sáng xanh nhạt hắt lên sườn mặt Từ Tri Triều. Anh đứng bên mép giường, vẻ mặt hoàn toàn lạnh nhạt.
Để kiểm soát nồng độ tín tức tố DLG trong không khí, anh buộc phải phóng thích tín tức tố của mình để trung hòa.
Tuy nhiên, anh không thể giải phóng quá nhiều cùng một lúc.
Úc Hải hiện đang trong giai đoạn huấn luyện điều tiết tín tức tố, và thông thường, quá trình này lấy sự ôn hòa, dung hợp làm chủ đạo.
Sợ hãi và áp chế chỉ khiến người được huấn luyện gia tăng áp lực gấp bội, dẫn đến tác dụng phụ tiêu cực.
Vì thế, anh chỉ có thể để tín tức tố của mình lơ lửng phía trên, cố gắng tránh tiếp xúc trực tiếp với Úc Hải.
Cũng như hai lần trước, Alpha cấp B ấy, dưới ảnh hưởng của tín tức tố mất kiểm soát, trở nên cuồng loạn và hung hãn.
Sau khi vào phòng, hắn ta vồ lấy tấm drap giường và chăn, xé nát chúng.
Từ Tri Triều xuống tầng một, tìm thấy một sợi dây buộc trong kho vật tư.
Khi trở về phòng, anh trực tiếp trói chặt hai tay Úc Hải lên, buộc cố định chúng phía trên đầu giường.
Úc Hải không ngừng giãy giụa trên giường, đôi tay bị kiềm chế càng khiến anh ta thêm bồn chồn bất an.
Dưới thân giường phát ra những tiếng "răng rắc" liên tục.
Từ Tri Triều đứng bên mép giường, khoanh tay trước ngực, đôi mắt khẽ cụp xuống.
Gương mặt anh không chút biểu cảm.
Trải qua hai lần trước đó, việc nhìn thấy con thú hoang dại đang trong cơn động dục này đã không còn khiến anh bận tâm.
Tuy nhiên, anh vẫn cảm thấy phiền phức. May mắn thay, con DLG cấp thấp này lại chủ động tìm đến anh để giải quyết vấn đề của nó.