Vì Từ Tri Triều đã chi trả một khoản phí hậu hĩnh, đối phương nghiêm túc tuân theo yêu cầu của hắn, rất nhanh đã sắp xếp xong nhân sự và thời gian.
Giáo viên đến tận nơi tên là Bạch Hủ, một Omega cấp A.
Đúng như cái tên của mình, làn da anh ta trắng nõn, diện mạo xuất chúng, dáng người cao gầy thanh mảnh, tính cách cũng rất ôn hòa, trên mặt luôn nở nụ cười thân thiện, rất được các Alpha yêu thích.
Năng lực chuyên môn của anh ta thuộc hàng đầu trong trung tâm huấn luyện.
Thế nhưng, phản ứng đầu tiên của Úc Hải khi nhìn thấy Omega này lại là cau mày một cách kỳ quái.
Khi Bạch Hủ chào hỏi vào bên trong, Úc Hải bước chân sang một bên, đứng cứng nhắc sau lưng Từ Tri Triều.
“ ... ... ”
Từ Tri Triều vẫn giữ nụ cười, lần đầu tiên cảm thấy sự kiên nhẫn của mình vô cùng tệ.
Hắn cao 1 mét chín, Úc Hải 1 mét 85.
Với việc Úc Hải đứng sau lưng, trừ cái đầu ra thì gần như bị che kín mít.
Từ Tri Triều lộ ra nụ cười xin lỗi với Omega trước mặt: ”Ngại quá, anh trai tôi đến từ vùng xa xôi, rất nhát người.”
“Không sao cả.” Bạch Hủ nhìn lọn tóc dựng lộn xộn phía sau vai Từ Tri Triều, cong môi cười: ”Anh trai của Từ tiên sinh rất đẹp trai, tôi rất thích.”
Từ Tri Triều mỉm cười đáp lại: ”Lần này người cần được khai thông huấn luyện là anh trai tôi.”
“Thật sao?” Bạch Hủ vòng qua Từ Tri Triều, nói với người phía sau hắn: “Úc tiên sinh, tôi rất vinh hạnh.”
Từ Tri Triều nhàn nhạt nhìn anh ta một cái, rồi nghiêng người, lịch sự nói: “Mời vào.”
Cánh cổng biệt thự lặng lẽ đóng lại sau khi Omega bước vào.
Úc Hải từ khi Bạch Hủ tiến vào vẫn luôn trốn sau lưng Từ Tri Triều, thỉnh thoảng lại thò đầu ra từ vai hắn để quan sát.
Hắn tuyệt đối không thể ngửi tín tức tố của Omega cấp A.
Mới hôm qua, chỉ một chút tín tức tố của Omega cấp B đã có thể khiến hắn mất đi lý trí.
Nếu ngửi phải cấp A, hậu quả quả thực không thể tưởng tượng nổi.
Hắn thà bây giờ ngửi tín tức tố Alpha đáng ghê tởm của Từ Tri Triều, còn hơn chờ đến khi mất kiểm soát rồi bị hắn giày vò.
Nhưng Úc Hải dường như đã đánh giá thấp năng lực của một giáo viên kiểm soát tín tức tố.
Bạch Hủ là Omega cấp A, và mức độ kiểm soát tín tức tố của anh ta là cấp S.
Từ lúc anh ta vào cửa đến bây giờ, trên người anh ta không hề tỏa ra một chút tín tức tố nào.
Từ Tri Triều và Bạch Hủ vừa lịch sự trò chuyện vừa đi đến phòng của Úc Hải.
Thật bất ngờ, chăn trên giường hắn được gấp gọn gàng, vuông vắn, thậm chí gối và mặt giường cũng không có một nếp nhăn nào, bóng loáng vô cùng, hệt như trong các thước phim tuyên truyền của quân đội.
Từ Tri Triều nhớ lại tủ quần áo loạn đến như thể vừa bị chó bới tung hôm qua, bèn quay đầu liếc nhìn Úc Hải một cái lạnh lùng.
Úc Hải cảm nhận được ánh mắt không mấy thiện cảm của hắn, không nhịn được thì thầm sau lưng hắn: “Cái ánh mắt gì thế kia, chưa thấy ai gấp chăn bao giờ à?”
“Hy vọng tủ quần áo của tôi cũng gọn gàng như chăn của anh.”
“Anh nằm mơ đi.”
Nói xong, Úc Hải lại thầm mắng Từ Tri Triều vô số lần trong lòng, cuối cùng quyết định từ nay về sau sẽ không bao giờ gấp chăn nữa.
Bạch Hủ không phát hiện ra tương tác giữa hai người, rất tự nhiên đi vào phòng, gỡ ba lô xuống đặt lên bàn: ”Từ tiên sinh, giai đoạn khai thông ban đầu có thể mất khoảng một giờ, thời gian cụ thể tùy thuộc vào mức độ kiểm soát tín tức tố của Úc tiên sinh.”