Úc Hải, kẻ chỉ quen với súng ống, làm sao có thể làm mấy việc này được chứ?
Hắn đóng sầm cửa tủ lại, mặc kệ mọi chuyện.
Từ Tri Triều thường ngày ba bữa đều ăn ở khu văn phòng công ty, cuối tuần thì hoặc ra ngoài ăn hoặc gọi đồ ăn giao tận nơi.
Căn bếp mở trong phòng khách trống hoác, chỉ có tủ rượu đặt hai chai Whiskey và rượu vang đỏ.
Sau một hồi càn quét của Úc Hải, chiếc tủ lạnh ba cánh trong bếp đã chật cứng, hắn còn đặc biệt đắc ý yêu cầu Lucy chụp ảnh lại.
Buổi trưa ăn cơm xong, Úc Hải liền đi vào thư phòng tìm kiếm gì đó.
Trong ngăn kéo của giá sách, hắn lôi ra một tấm thẻ đeo bằng nhựa có móc cài.
Úc Hải cầm lên xem, phía bên trái tấm thẻ có một bức ảnh chân dung, chính là Từ Tri Triều.
Kế bên là ba dòng chữ, từ trên xuống dưới lần lượt là: Phỉ Á Khoa Kỹ, Từ Tri Triều, Thực tập sinh.
“Đây là tấm thẻ làm việc của Từ tiên sinh khi vừa tốt nghiệp và thực tập tại Tập đoàn Khoa Kỹ Phỉ Á.” Lucy nói.
Úc Hải nhìn người trên tấm thẻ có vẻ ngoài không khác gì hiện tại: ”Hắn đi làm khi nào?”
“Từ tiên sinh tốt nghiệp đại học thủ đô năm 21 tuổi và bắt đầu làm việc tại Phỉ Á Khoa Kỹ.
Hiện tại Từ tiên sinh 22 tuổi, đảm nhiệm vị trí nhân viên phát triển sản phẩm tại bộ phận R&D của Phỉ Á Khoa Kỹ.”
Úc Hải khẽ khinh bỉ một tiếng: ”Mới 22 tuổi, chẳng phải vẫn là một thằng nhóc con sao?”
“Úc tiên sinh, 22 tuổi đã là độ tuổi kết hôn hợp pháp của nam giới.”
“Vậy hắn đã kết hôn chưa?”
“Chưa ạ.”
Úc Hải cười phá lên lớn hơn nữa.
DLG cực kỳ nhạy cảm với mùi vị.
Úc Hải đã ở đây hai ngày, và ngoại trừ ngày hắn xông vào, Từ Tri Triều có mang theo chút mùi đó, thì trong căn nhà này cũng không hề xuất hiện mùi tín tức tố Omega nữa.
Hơn nữa, ngày hôm sau khi đi làm về, hắn cũng không mang theo bất kỳ mùi Omega nào khác trên người.
Xem ra, thằng nhóc con này rất có thể còn chưa có người yêu, thậm chí chẳng bao giờ đi chơi bời trăng hoa, uổng phí một gương mặt đẹp trai như vậy.
“Ngoài những thông tin này, còn gì khác không?”
“Ý ngài là thông tin gì khác?”
“Gia thế.” Úc Hải buông tấm thẻ làm việc xuống và tiếp tục tìm kiếm. “Một S-rank không thể nào chỉ là một nhân viên phát triển bình thường.”
“Rất xin lỗi, tôi chỉ nắm được thông tin cá nhân của Từ tiên sinh.”
“Vô dụng, lão tử tự mình tìm.”
Nói xong, Úc Hải liền lục tung cả thư phòng lên.
Bàn làm việc và kệ sách đều bị hắn lục lọi tung bành, nhưng sau năm phút vẫn chẳng thu hoạch được gì.
Hắn ném quyển sách trong tay xuống sàn rồi nhảy phốc lên ghế, ngồi xổm trên đó, chân trần, vẻ mặt vô cùng bực bội.
Đúng lúc hắn nhíu mày chuẩn bị kiểm tra máy tính thì chuông cửa bên ngoài đột nhiên reo lên.
“Úc tiên sinh.”
Lucy nói: ”Có khách ghé thăm.”
Úc Hải khựng lại một chút, sau đó hạ chân xuống, ngồi hẳn vào ghế, nhíu mày nhìn về phía màn hình.
Trên màn hình trình chiếu một gương mặt xa lạ, ăn vận bộ chế phục màu lam, đeo một chiếc túi đeo chéo màu đen.
Trên tay anh ta là một khối vật liệu lớn bọc trong bọt biển, bề mặt phản quang lấp lánh như pha lê.
Ngay giây tiếp theo, một màn hình ảo màu xanh lam bỗng hiện lên trước mặt người đàn ông xa lạ trên hình ảnh. Úc Hải bật phắt dậy, gằn giọng: “Này, con AI này của ngươi bị loạn lập trình rồi à ... ... ”
“Chào ngài.” Người đàn ông mặc chế phục màu lam vừa lấy thẻ nhận diện công việc từ trong túi ra để trình trước màn hình, vừa mỉm cười lịch thiệp.