Chương 22

Hắn không biết cách sinh tồn trong xã hội loài người, càng không thể nào hiểu được tư tưởng con người.

Hắn chỉ là một con dã thú có hình dáng và khả năng nói tiếng người.

Và phần lớn các cá thể DLG đều giống như hắn.

Vì vậy, tất cả đồng loại của hắn đều đã chết.

Phần lớn không thể trốn thoát, những kẻ chạy được cũng đều bị tiêu diệt.

Nếu không phải Từ Tri Triều, hắn đã phải bỏ mạng.

Alpha cấp B rũ mắt, một bàn tay siết chặt lan can, vẻ mặt nặng trĩu.

Cứ cho là xung quanh vẫn nguy hiểm rình rập khắp nơi, nhưng so với những năm tháng một mình đào vong, nơi này vẫn có thể xem là một chốn tạm an.

Tuy nhiên, hắn vẫn luôn ngờ vực rằng Từ Tri Triều thực sự có ý tốt muốn giúp đỡ hắn.

Mặc dù trong loài người vẫn tồn tại một số ít cá thể đồng cảm với DLG, nhưng tuyệt đối sẽ không vì chúng mà bất chấp luật pháp.

Hắn giúp đỡ hắn vì mục đích gì? Rốt cuộc ẩn chứa âm mưu gì?

Dù Từ Tri Triều nỗ lực cố gắng tỏ ra thân thiện, nhưng Úc Hải vẫn cảm nhận được ác cảm hắn dành cho mình.

Lần đầu thì còn có thể giả vờ, nhưng hôm qua hắn đã chẳng buồn giấu giếm, sự sốt ruột và phiền muộn đều hiện rõ trên gương mặt.

Và hắn cũng vậy, cực kỳ căm ghét Từ Tri Triều.

S-rank, bất kể là Alpha, Omega hay Beta, toàn lũ điên rồ.

“Úc tiên sinh, xin đừng quên tiêm chất ức chế.”

Úc Hải với vẻ mặt đầy khó chịu nhìn Lucy. “Từ Tri Triều khi không có cô đâu có lắm lời như vậy.”

“Từ tiên sinh là chủ nhân của tôi.”

Úc Hải khựng lại: ”Cô còn cài đặt hệ thống này à?” Hắn lập tức cười nham hiểm: ”Là do Từ Tri Triều cài đặt cho cô ư?”

“Úc tiên sinh, xin đừng suy diễn quá mức.”

“Thì sao nào?

Vốn dĩ các cô đã có hệ thống mô phỏng tính cách rồi, chỉ là Từ Tri Triều đã sử dụng hoàn toàn các thiết lập mặc định ban đầu, quá nhàm chán.” Úc Hải ngẫm nghĩ nói: ”Nếu cô biết Raphael, vậy cô có thể mô phỏng giọng nói của cô ấy không?

Giọng nói của cô ấy dịu dàng hơn, không khô khan như cô.”

“Úc tiên sinh, việc tìm kiếm cảm giác của một người trên một cá thể khác là hành vi gây tổn thương.” Từ màn hình chiếu, giọng nữ máy móc, vô cảm vang lên. “Và ngài không có quyền hạn này.”

Chọc ghẹo AI là việc Úc Hải thích nhất khi còn ở căn cứ thí nghiệm trên đảo Hoàng Hôn. Sau khi thoát khỏi đó, hắn cứ ngỡ đời này sẽ không bao giờ còn được nghe giọng của Raphael nữa.

Alpha cấp B nhếch mép cười.

Gương mặt hắn với ngũ quan sắc sảo, đường nét sâu hút, theo tiêu chuẩn thẩm mỹ của loài người thì cực kỳ tuấn tú.

Khi cười, hai chiếc răng nanh lộ ra ngoài, toát lên vẻ phóng khoáng và hoang dã.

Hắn vươn cánh tay dài ra, đan vào nhau sau gáy, ánh mắt tràn đầy ý cười nhìn màn hình chiếu: ”Biết rồi, Lucy.”

Đêm qua, Từ Tri Triều đã yêu cầu Lucy đặt mua một lượng lớn thực phẩm, nào rau củ, trái cây, bánh mì, rồi đồ hộp ăn liền và thức ăn nhanh tiện lợi.

Sáng nay lúc 9 giờ, chúng được giao đến cùng lúc với số quần áo Từ Tri Triều đã đặt.

Vô số gói ghém, hộp, thùng, túi lớn nhỏ chất đầy hơn nửa căn phòng khách, đến mức không còn chỗ đặt chân.

Úc Hải dọn dẹp gần hai giờ đồng hồ dưới sự hướng dẫn của Lucy.

Ban đầu hắn nhét tất cả quần áo vừa tháo ra vào trong tủ một cách bừa bãi, nhưng Lucy khuyên hắn nên gấp gọn gàng lại, nếu không chủ nhân của cô ấy sẽ tức giận.