Chương 2

Cơ thể anh đã ướt sũng, máu hòa cùng nước mưa không ngừng loang ra xung quanh đôi bốt. Nhiệt độ cơ thể giảm đi nhanh chóng, cơn đau nhức nhối từ sau gáy truyền đến ngày một khó chịu hơn.

Bản năng sinh tồn thúc giục anh mau chóng tìm cách chữa trị, kí©h thí©ɧ tuyến tin tức sau gáy. Nhưng dù tuyến tin tức có tỏa ra đến mức nào, khu rừng này cũng chỉ có pheromone của một mình anh - một Alpha.

Cảm giác choáng váng và nghẹt thở điên cuồng không ngừng ập lêи đỉиɦ đầu. Anh đột nhiên khuỵu xuống đất, đôi mắt giận dữ trừng trừng nhìn xuống, miệng há lớn thở dốc. Nước bọt hòa lẫn nước mưa nhỏ giọt, cơ thể run rẩy không sao kiểm soát nổi.

“Mẹ kiếp... Mẹ nó...”

Những lời nguyền rủa khàn đặc thốt ra từ miệng anh. Ánh đèn từ phía sau dần tiến lại gần. Pheromone của anh đang điên cuồng tỏa ra, nhưng cơn mưa lớn đã cuốn trôi gần hết, các thiết bị dò tìm không thể phát hiện được mùi hương ở khoảng cách xa hơn năm mươi mét.

Nhưng bọn chúng đang đến gần.

Cơn choáng váng ngày càng nặng, anh nghiến răng đâm con dao găm vào khớp cánh tay phải. Cơn đau này vẫn chưa đủ để khiến anh tỉnh táo, nên anh dùng sức ấn mạnh mũi dao vào sâu hơn, đâm xuyên qua da thịt đến mức lộ ra ở phía sau. Máu văng tung tóe, cơn đau dữ dội cuối cùng cũng khiến đôi mắt đang mờ đi của anh tập trung trở lại.

Nhưng ngay khi anh chuẩn bị đứng dậy, một mùi hương ngọt ngào đột nhiên lướt qua chóp mũi, tựa như một dòng nước mát giữa sa mạc. Anh đột ngột quay đầu, đôi đồng tử co lại thành một đường dọc hệt như dã thú, nhìn về phía sâu trong khu rừng. Mũi anh khẽ phập phồng.

Pheromone của một Omega.

Cách đó khoảng một trăm mét, cuối bìa rừng, lờ mờ hiện ra ánh sáng của một căn biệt thự biệt lập. Và chính từ nơi đó, anh ngửi thấy một Omega đang tỏa ra pheromone.

Anh chậm rãi nhếch mép cười về phía căn biệt thự, đôi con ngươi sọc dọc đen kịt vừa lộ rõ ham muốn, vừa đằng đằng sát khí của một con thú săn mồi.

Vùng rìa thủ đô Vilorate có một khu hành chính tên là Tây Đường. Nền kinh tế ở đây tuy không bằng trung tâm thủ đô nhưng vẫn thuộc vùng phát triển của toàn bộ Đông Lục Địa, nơi chính trị, kinh tế và văn hóa tất cả đều vô cùng phồn thịnh.

Ngay cả trong đêm mưa như trút nước, các con phố thương mại cùng những tòa nhà vẫn sáng đèn rực rỡ, người qua lại tấp nập, đặc biệt là các quán bar dọc khu phố đi bộ.