Chương 1

“Xin phép ngắt lời để phát một bản tin khẩn cấp.”

Mưa như trút nước, bóng đêm lạnh lẽo bao trùm khu rừng ngoại ô như mực đổ. Ánh sáng yếu ớt của thành phố chỉ còn le lói nơi chân trời xa, trong khi tiếng còi báo động chói tai không ngừng vang vọng. Dưới màn mưa dày đặc, một bóng người cao lớn đột ngột xuất hiện từ sâu trong rừng.

“Gần đây, Cục Cảnh sát Thủ đô đã nhận được tin báo, phát hiện dấu vết nghi là của DLG ở ngoại ô khu Tây Đường.”

Bóng người đó là một người đàn ông vạm vỡ, lao đi như một con dã thú giữa cơn mưa.

Nước mưa xối xả vào đôi mắt đen kịt đầy hung dữ của anh, máu từ vết đạn trên vai và bụng vẫn không ngừng tuôn ra.

Adrenaline tăng vọt kí©h thí©ɧ tuyến tin tức, pheromone cuồng bạo trào ra như lũ vỡ đê. Cảm giác cuồng loạn nhấn chìm toàn bộ cơ thể, những đường gân xanh nổi cộm trên cổ anh trông thật ghê rợn.

“DLG là vũ khí sinh học được Viện nghiên cứu Nhuận Sinh phát triển trong thời chiến, có mật danh là Bất Tử U Linh (DeathLess Ghost), viết tắt DLG.”

Tiếng súng vang lên liên tiếp phía sau, anh lại trúng một viên đạn vào bên hông. Anh nghiến chặt răng, đôi mắt đỏ ngầu, tay cắn chặt con dao găm rồi đột ngột dừng lại. Khẩu M9 giảm thanh giắt ở eo vẫn còn một viên đạn.

“DLG có bản tính tàn bạo, là những con thú hoang không thể chung sống với con người. Sau khi chiến tranh kết thúc, những vũ khí sinh học này đã được lệnh tiêu hủy hoàn toàn, chỉ còn một vài cá thể trốn thoát. Vì sự an toàn của toàn thể công dân, cảnh sát và quân đội đang thực hiện một cuộc truy bắt toàn diện.”

“Khoan đã.”

Hai đặc cảnh Liên minh mang theo súng trường và mặt nạ bảo hộ đã đuổi đến nơi mục tiêu biến mất. “Nó đi đâu rồi?”

Mưa lớn xối xả khiến mặt nạ mờ đi, xung quanh ngoài tiếng mưa và tiếng còi báo động thì không nghe thấy gì khác. Một trong hai gã đặc cảnh nhìn vào khu rừng sâu hun hút, mày nhíu chặt: “Báo cáo, mục tiêu...”

Lời còn chưa dứt, một con dao găm đã bất ngờ phóng tới, cắm thẳng vào chỗ nối giữa vai và cổ anh ta. Chẳng ai ngờ, mục tiêu của bọn chúng từ trên cây nhảy thẳng xuống, con dao găm trong tay đâm ngập vào cổ anh ta, máu tươi lập tức phun trào.

Giây tiếp theo, trước khi tên đặc cảnh còn lại kịp phản ứng, một nòng súng đen kịt đã chĩa thẳng vào trán anh ta.

Tiếng mưa át đi tiếng súng trầm đυ.c. Hai thi thể lần lượt đổ gục xuống đất, nhưng tiếng còi báo động vẫn chưa dứt, ánh đèn pha từ phía sau vẫn chập chờn rọi tới.