Anh ngửa người về sau, xoay nửa vòng, lá cờ như chiến kỳ phất phới giữa gió, khí thế hừng hực.
“Hay quá!”
“Thân pháp đẹp quá!”
Tiếng reo hò vang lên từ khán đài.
“Vị này chính là nhà tài trợ chính hôm nay của chúng ta, Tổng giám thị trường của Thể dục Lĩnh Động – Thẩm Tình Dã.” Phóng viên lau mồ hôi, vội vàng chạy theo kịp để đưa tin: “Nghe nói Thẩm tổng từng học võ thuật, vừa hay nhân cơ hội này tặng mọi người một màn vung cờ tuyệt đẹp để mở đầu trận đấu.”
Lúc này, Thẩm Tình Dã mới xoay người nhìn vào ống kính, hai tay nắm chặt cột cờ, hướng về màn ảnh ôm quyền, hơi gật đầu.
Trong đám đông khán giả, Tống Thu Từ cũng vỗ tay theo mọi người.
Không được nhìn nữa, không được nhìn nữa.
Không còn sớm, phải tranh thủ liên hệ đồng nghiệp mới thôi.
Cậu len khỏi đám đông, từ trong túi lấy ra chiếc điện thoại cũ kỹ.
Cậu mở tin nhắn, gọi sang số bên kia.
“Chào anh, tôi là Tống Thu Từ, tôi đã đến nơi rồi.” Tống Thu Từ lễ phép chào hỏi: “Anh đang ở đâu vậy?”
“Dưới khán đài khu Đông.” Giọng đối phương lạnh lẽo như tảng băng ngàn năm trên đỉnh Himalaya.
“Oa oa oa, vậy anh nhất định nhìn thấy Thẩm tổng giám vung cờ tuyệt đẹp rồi nhỉ!” Giọng Tống Thu Từ mang theo chút hâm mộ, nhẹ nhàng vang lên.
Khối băng ngàn năm im lặng một giây, rồi giọng trầm thấp vang lên:
“Đẹp à?”
“Đẹp lắm.” Giọng nam sinh trong trẻo, chân thành: “Đặc biệt là lúc xoay người hất chiến kỳ hai lần ấy, y như Trương Phi tái thế vậy.”
“Cậu đang ở đâu?” Đối phương hỏi.
Tống Thu Từ nhìn quanh: “Anh cho tôi một dấu hiệu gì đó để tôi tìm anh nha.”
Đối phương: “Tôi chính là Trương Phi đó.”
Tống Thu Từ: “...”
Tống Thu Từ giơ điện thoại ngẩn ra mấy giây:
“Thẩm tổng, anh tự mình liên hệ tôi sao?”
“Rốt cuộc cũng phải đích thân sai bảo.” Giọng Thẩm Tình Dã vẫn bình thản không chút gợn sóng: “Tôi chưa từng nói dối, thực tập sinh phải kiêm luôn vai trò khán giả đấy.”
“Tôi tới ngay!” Tống Thu Từ lập tức bước nhanh, đuổi theo bước chân Thẩm Tình Dã.
Vị sếp mới này không chỉ giọng lạnh, mà tính cách cũng chẳng dễ gần.
Suốt cả buổi chiều, gần như lúc nào Tống Thu Từ cũng phải theo sau Thẩm Tình Dã bận rộn.
Làm thực tập sinh bộ phận truyền thông của Thể dục Lĩnh Động, cậu phải chụp hình cho Thẩm Tình Dã, chụp cho cầu thủ trên sân, thỉnh thoảng còn phải chụp đặc tả cho mấy khán giả nhiệt tình.
Khó khăn lắm mới đợi tới giờ nghỉ giữa hiệp, Tống Thu Từ xoa cổ mỏi nhừ, xách máy ảnh đi tìm Thẩm Tình Dã.
“Thẩm tổng, anh xem qua đi.” Cậu mở máy ảnh, đưa mấy tấm vừa chụp cho Thẩm Tình Dã: “Có tấm nào anh không ưng thì cứ xóa đi.”
Thẩm Tình Dã đang nói chuyện với huấn luyện viên đội bóng, nghe vậy chỉ khẽ ừ một tiếng rồi nhận lấy máy ảnh.
Đến giờ tranh thủ thả lỏng rồi.
Tống Thu Từ cúi người nhặt chai nước khoáng, rồi ngồi bệt xuống đất, dựa vào tấm bảng tuyên truyền của Thể dục Lĩnh Động.
Cậu liếc nhìn xung quanh, chắc chắn không ai để ý, mới lén lấy chiếc điện thoại cũ kỹ ra, mở danh bạ tìm mục “Cô Nguyệt”, gõ gửi đi một tin nhắn.
[Hành lang vắng, xa xa vang lên tiếng bước chân rất khẽ.
“Đừng ở đây.” Đầu ngón tay trắng trẻo của thiếu niên đặt lên yết hầu người đàn ông, giọng phẫn nộ: “Có người tới.”
“Thì sao?” Giọng người đàn ông trầm thấp, âm cuối dồn nén: “Vừa rồi trên sân khấu dính sát lấy tôi như vậy, tôi còn tưởng cậu thích trước mặt người khác.”
Chiếc điện thoại cũ rung ong ong trong tay cậu.
Cô Nguyệt: [???]
Cô Nguyệt: [( ?д? )]
Cô Nguyệt: [Aaaaaa không được viết kiểu này ngay trong khung chat bạn bè đâu nha!]
Cô Nguyệt: [Nhưng mà đã viết thì viết hết đoạn này đi!]
Khóe miệng Tống Thu Từ hơi nhếch lên, gõ chữ đáp lại:
[Tôi đang thực tập, sếp nghiêm lắm, tranh thủ giờ nghỉ gõ được hai câu thôi.]
“Cô Nguyệt” là người bạn quen qua việc viết truyện của cậu mấy năm nay, bình thường hai người vẫn hay tán gẫu.
Cô Nguyệt: [Cậu dùng bút danh nào viết thế? “Lập Thu” hay “Bác Nông Dân”?]
Tống Thu Từ trả lời ngay:
[Tất nhiên là “Bác Nông Dân”! Nhìn là biết acc chuyên dùng để tự cắt thịt nộp hàng rồi!]
Cách đó không xa, Thẩm Tình Dã nghe huấn luyện viên dặn dò xong chiến thuật, dựa vào cạnh tấm bảng triển lãm, cầm chiếc máy ảnh lên xem những bức ảnh vừa chụp.
Với tư cách sinh viên chuyên ngành nhϊếp ảnh, kỹ thuật chụp của Tống Thu Từ quả thực rất xuất sắc.
Dù là cảnh cầu thủ bật nhảy ném rổ trên sân, hay người hâm mộ phấn khích vung tay reo hò, Tống Thu Từ đều bắt được khoảnh khắc sống động từ góc độ gần như hoàn hảo.
Cả cảnh chính Thẩm Tình Dã vung cờ trên sân, cậu cũng chụp vô cùng đẹp mắt.
Không thể không thừa nhận, Tống Thu Từ thực sự rất biết chụp ảnh.