Chương 4

Tống Thu Từ nghiêng đầu sang một bên, khóe miệng khẽ nhếch, định làm ra vẻ đẹp trai, nhưng khi dừng lại trên gương mặt tinh xảo mềm mại của cậu, lại chỉ khiến người ta cảm thấy cậu trông giảo hoạt, ranh mãnh.

Cậu đặt bàn tay trái – vừa bị thế giới “hôn” qua lên mép túi sơ mi trắng, ngón tay thon dài của tay phải cầm chiếc điện thoại cũ kỹ, rồi cúi đầu đưa vào rửa sạch dưới chậu nước.

Khổng Quân chỉ biết cười bất đắc dĩ.

Tống Thu Từ nhập học sớm hơn các bạn cùng phòng, tuổi nhỏ hơn nên ngày thường bọn họ đều rất quan tâm, chăm sóc cậu.

“Vậy rốt cuộc cậu viết sở trường đặc biệt trong sơ yếu lý lịch là “biết tự mình đi thang máy” thật à?”

Khổng Quân nhịn suốt đường đi, vừa vào ký túc liền hỏi ngay.

“Chắc tôi không đến mức điên khùng thế đâu nhỉ?” Tống Thu Từ nhíu mày.

Nếu cậu nhớ không lầm, khi chỉnh lý sơ yếu lý lịch để nộp cho công ty kia, sở trường đặc biệt mà cậu dự định ghi vốn là... biết đếm tiền.

Tống Thu Từ mở laptop, lục lại hồ sơ, từ thùng rác kéo ra bản sơ yếu lý lịch kia, kéo xuống cuối xem.

[Sở trường đặc biệt: Biết tự mình đi thang máy.]

Tống Thu Từ: “Ặc...”

Cả ký túc xá im lặng như tờ, cậu nhìn chằm chằm vào màn hình, chết lặng mất năm giây.

Năm giây sau, Tống Thu Từ run rẩy kéo WeChat ra, tìm đến đoạn lịch sử trò chuyện một tháng trước.

Lớp trưởng: [Tống Thu Từ, tôi thích cậu.]

Tống Thu Từ: [Cảm ơn, tôi cũng thích tôi.]

Lớp trưởng: [...]

Lớp trưởng: [Tôi nghiêm túc đó, mỗi lần cậu lên sân khấu thuyết trình, góc nghiêng của cậu nhìn ngoan lắm, đẹp lắm.]

Tống Thu Từ: [Đó chẳng phải là lý do cậu lần nào cũng xung phong làm người thuyết trình nhóm à?]

Lớp trưởng: [...]

Lớp trưởng: [Ha ha ha, có phải tôi nói quá không, cậu nói chuyện dễ thương ghê.]

Lớp trưởng: [Tan học rồi, mình cùng đi thang máy xuống lầu nha?]

Tống Thu Từ: [Tôi 21 tuổi rồi.]

Nếu cậu nhớ không lầm, lúc trò chuyện đoạn đó chính là khi cậu đang mở hồ sơ lý lịch, dưới cảm xúc dâng trào đã nghệ thuật hóa cái sơ yếu lý lịch hơn cả đời sống thực.

Mà câu trả lời cậu định nhắn lại cho lớp trưởng khi đó chính là... biết tự mình đi thang máy.

Còn vì sao câu này lại chui tọt vào sơ yếu lý lịch...

Thôi, người lớn rồi, ai mà chưa từng lỡ tay copy paste nhầm vài câu linh tinh chứ.

Tống Thu Từ nhận số phận, nhắm mắt thở dài, rồi từ từ gập laptop lại.

“Chiều đi thực tập rồi, hôm nay cậu không đăng truyện mới à?” Khổng Quân thấy cậu tắt máy tính, tò mò hỏi.