Chương 3

Khổng Quân: “...”

Tống Thu Từ đặt bình nước lên máy, vừa nghe tiếng nước ấm ào ào chảy ra vừa tán gẫu với Khổng Quân.

“Chiều nay cậu đi thực tập à?” Khổng Quân vỗ vai cậu một cái: “Xa không? Để tôi lái xe đưa đi?”

“Không xa, không xa.” Tống Thu Từ mỉm cười nhạt “Ngay gần sân vận động thôi, tôi đạp xe đạp công cộng qua là được.”

“Cậu nói xem, ngày nào cũng có soái ca đứng dưới tường thổ lộ với cậu, rồi cậu đạp xe đạp công cộng đi làm?” Khổng Quân tưởng tượng ra cảnh đó, không nhịn được bật cười.

“Đó là tường thổ lộ, đâu phải bảng vàng phú hào đâu.” Tống Thu Từ cười: “Không khiến tôi phút chốc biến thành tỷ phú, nhưng thi thoảng lại dọa tôi suýt thân bại danh liệt đấy.”

Ví dụ như hôm nọ, bị mười người cùng lúc tỏ tình chẳng hạn.

“Nhưng tiểu Từ của ký túc xá chúng ta chính là nam thần vườn trường sạch sẽ thanh tú mà.” Khổng Quân vừa mở miệng là tặng ngay một tràng khen: “Thành tích xuất sắc, diện mạo thanh nhã, thật sự chẳng tìm được chỗ nào để chê...”

[Bạn có tin nhắn từ đồng nghiệp.]

Điện thoại cũ của Tống Thu Từ vang lên âm thanh to rõ, giọng máy châm chọc đọc luôn tin nhắn của đồng nghiệp mới:

“Lần đầu tiên tôi thấy có người dám ghi “biết tự đi thang máy” vào sơ yếu lý lịch.”

“Thấy mới lạ quá, muốn gọi tới xem thử cậu trông ra sao.”

Tống Thu Từ: “...”

Tay cậu khẽ run lên, đổi tay cầm bình nước.

“Nóng, nóng, nóng!” Tống Thu Từ lập tức rụt tay lại.

Trên mu bàn tay trắng trẻo, gần chỗ giữa ngón cái và ngón trỏ, đã nổi mấy mảng đỏ ửng.

Khổng Quân lúc này cũng vừa hoàn hồn sau tin nhắn kỳ lạ, nhìn thấy cảnh tượng ấy vội vàng nắm lấy cổ tay áo của Tống Thu Từ kéo lại xem.

“Đau không?” Mặt cậu ta đầy lo lắng.

Tống Thu Từ vặn vòi nước lạnh, để dòng nước mát lạnh len qua kẽ tay, nói:

“Thế gian này hôn tôi bằng nỗi đau, tôi đành hét lên “Đau quá” thôi.”

“Để đấy, nghỉ đi.” Khổng Quân đẩy cậu qua một bên, xách luôn hai bình nước: “Để tôi lấy hộ cậu.”

Tống Thu Từ đi theo sau lưng bạn cùng phòng, cười:

“Cũng tốt, thêm một bình nữa là lần thi lại này của cậu có thể thông suốt, khai sáng luôn.”

“Cậu...” Khổng Quân nhịn không được bật cười, nhấc chân giả vờ đá tới.

Tư thế trông dữ tợn, nhưng thực ra không hề chạm vào người Tống Thu Từ.

“Này soái ca trường chúng ta.” Khổng Quân dùng vai huých huých cậu: “Nói xem, mấy người viết cậu vào nhật ký yêu thầm, nếu mà biết sau lưng cậu toàn nói chuyện kiểu này, liệu còn thích nổi không?”