Chương 1

[Người đàn ông cúi xuống, ánh mắt không rõ cảm xúc, con ngươi màu nâu trầm thẳm.]

[Cậu thiếu niên trắng trẻo bị ép hai tay lêи đỉиɦ đầu, ánh mắt hoảng hốt, rụt rè nhìn đối phương.]

[Sau đó...]

Khóe miệng Tống Thu Từ khẽ nhếch, nụ cười không rõ ý tứ, các ngón tay trên bàn phím gõ ngày càng nhanh.

“Bạn học, kiểm tra phòng!” Giọng nói vang dội đầy uy lực xuyên qua cánh cửa gỗ ký túc xá.

Tiếp đó là tiếng chìa khóa tra vào ổ khóa.

Cô quản lý ký túc dẫn theo một nhóm lớn thành viên hội học sinh nối đuôi nhau đi vào.

Tống Thu Từ: “???”

Cô quản lý từng trải đảo mắt nhìn qua đám nam sinh đang hoảng sợ pha chút xấu hổ, thần sắc vừa bối rối vừa hoang mang.

Khóe môi cô cong lên, nở nụ cười thấu hiểu: “Kiểm tra nghiêm ngặt.”

Mười phút sau, thành viên hội học sinh đứng báo cáo trước mặt cô:

“Báo cáo cô, không phát hiện thiết bị điện trái phép, cũng không phát hiện người ngoài ngủ lại.”

“Không tàng trữ vật phẩm bị cấm, vậy cậu hoảng cái gì?” Trong mắt cô quản lý lộ vẻ nghi hoặc.

“Em hoảng...” Tống Thu Từ liếc nhanh về phía chiếc laptop chưa kịp tắt, trên màn hình còn nguyên văn bản vi phạm lệnh cấm...

“Hoang mang rối loạn vội vã hoang mang, sao cuộc sống luôn cứ thế này!” Tống Thu Từ cất giọng hát.

Cô quản lý: “...”

“Mời cô đi thong thả, bọn em tiễn cô.” Tống Thu Từ lễ phép tiễn mọi người ra cửa, rồi rầm một tiếng đóng cửa lại.

Ký túc xá trở về yên tĩnh.

Tống Thu Từ hít sâu một hơi, lại mở chiếc laptop vừa gấp lại, ngồi xuống ghế.

Hai má cậu lại đỏ bừng một cách đáng ngờ.

Đầu ngón tay trắng trẻo gõ lên bàn phím, trên màn hình xuất hiện những dòng chữ mới.

[Ngón tay người đàn ông len vào mái tóc đen mềm của thiếu niên, năm ngón khẽ siết chặt, giọng nói trầm thấp đầy nguy hiểm.]

Tạm dừng.

[“Chạy cái gì?” Hắn nói: “Vừa rồi lúc trên sân khấu còn dám trêu chọc tôi, không phải cười tươi lắm sao?”

Ngón cái cọ qua vành tai dần đỏ ửng của thiếu niên, người đàn ông khẽ bảo: “Cười thêm lần nữa cho tôi xem.”]

[133452xxx~ Bạn có điện thoại, xin mời nghe.]

Cái máy báo tin cũ kỹ góc bàn đột nhiên vang lên chậm rãi mà to rõ, đọc dãy số điện thoại.

“A a a trời đất ơi!” Tống Thu Từ giật bắn người, bật dậy khỏi ghế.

Ở đại học, không đặt chuyển phát nhanh, không gọi đồ ăn, mà di động lại hiện số lạ gọi tới, chín phần là cuộc gọi rao bán.

“Không thi đại học, không thi công chức, không mua nhà, không mua xe, không mua dầu mỏ.” Tống Thu Từ tuôn ra một tràng không cần nghỉ lấy hơi.