Vương Lạc xuyên không, trở thành cháu gái của quốc công. Dù cha nàng chỉ quan tâm đến trưởng tỷ do nguyên phối phu nhân để lại, còn mẹ thì lại thuộc kiểu kế mẫu khờ dại thường bị chèn ép, Vương Lạc vẫ …
Vương Lạc xuyên không, trở thành cháu gái của quốc công.
Dù cha nàng chỉ quan tâm đến trưởng tỷ do nguyên phối phu nhân để lại, còn mẹ thì lại thuộc kiểu kế mẫu khờ dại thường bị chèn ép, Vương Lạc vẫn cảm thấy vô cùng mãn nguyện.
So với việc được sống lại một đời, không cần phải lo nghĩ về cơm áo gạo tiền, còn có điều gì khiến người ta vừa ý hơn chứ?
Chỉ tiếc nàng lại sinh vào thời buổi chẳng lành, khi triều đại huy hoàng cuối cùng cũng sắp đi đến hồi kết.
Chỉ hơn mười năm sau đã rơi vào cảnh quân phiệt cát cứ gây loạn lạc khắp nơi, mà cuộc tranh giành này phải kéo dài hàng chục năm mới có thể chấm dứt…
Câu hỏi: [Nếu sắp đối mặt với cảnh quân phiệt cát cứ, muốn sống sót trong thời loạn thế này thì nên dùng cách nào để bảo toàn tính mạng?]
Trả lời: [Bám víu vào quyền thế! Hãy bám lấy chân của Vệ Cao Tông, người sẽ kết thúc thời loạn lạc này.]
Hỏi tiếp: [Nếu trong thời kỳ còn ẩn nhẫn, Vệ Cao Tông lại trở thành tỷ phu của mình, mà tỷ tỷ vốn có thù oán với mình thì phải làm sao?]
Trả lời: [Vậy thì đổi sang bám víu một bậc vĩ nhân khác trong sử sách.]
Thế là Vương Lạc cẩn thận lựa chọn người để gửi gắm và bồi dưỡng từ sớm.
Nhưng cuối cùng lại bị đại gian thần vốn yểu mệnh trong lịch sử dồn ép vào tường, nhẹ nhàng vén tóc mai nàng, mỉm cười dịu dàng nói:
“A Thạch thật thú vị. Ngươi đã thành công khiến ta hứng thú mất rồi.”
Vương Lạc: “…"
Sau đó, nàng thay đổi lịch sử, biến Vệ Cao Tông trở thành Vệ quốc công.