Phạm Lam: "Sớm vậy sao?"
Kế Ngỗi nhíu mày.
Quả nhiên đúng như lời Giáp Dịch nói, tầng hai văn phòng của Miếu Thổ Địa lại bị hai vợ chồng này chiếm lĩnh, lần này còn có thêm hai luật sư Thần tộc đang môi thương lưỡi chiến. Đổng Vĩnh và Thất Cẩm vẫn bốn mắt nhìn nhau chiến tranh lạnh như cũ.
Đáng thương nhất chính là Dung Mộc, anh ta ôm tay áo ngồi ở sau bàn, nghe bên này nhìn bên kia, ủ rũ đầu cúi xuống giống như một gốc đậu chưa được tưới nước. Bỗng nhiên, anh ta nhìn thấy Kế Ngỗi, cả khuôn mặt đều tỏa ra ánh sáng, vội chạy ra nghênh đón.
"A Ngỗi, cậu đến làm việc rồi."
Kế Ngỗi: "Ừm."
"Dung mỗ nói với bọn họ, chỉ được động miệng không được động thủ, nhất định sẽ không làm hư hại công vật."
"Ừm."
"Ăn gì chưa... à, cậu đang ăn à."
"Ừm."
Phạm Lam yên lặng lui về phía sau, cô cảm thấy đầu cô giống như biến thành một chiếc bóng đèn thật lớn, chỉ đành phải giả vờ thưởng thức phong cảnh ngoài cửa sổ.
Hôm nay bầu trời rất nhiều mây, những đám mây dày giống như một đám khổng lồ "một đám" một đám ...
Đám mây biến thành một vòng tròn khổng lồ đột nhiên rơi xuống, mười mấy đám tường vân khổng lồ tranh nhau làm uốn cong cây Bạch Quả.
"Dung Mộc, Kế Ngỗi!" Phạm Lam hét lớn.
Hai cái đầu thò ra nhìn, mặt đen lại.
Chỉ thấy trên đám mây có ba bốn mươi vị Thần tộc nhảy xuống, giống như lửa đốt chạy vào trong miếu Thổ Địa, kẻ cầm đầu chính là Cơ Đan, Đổng Đại Lang và Đổng Nhị Lãng.
"Lão Mộc, Đổng Vĩnh có phải đang ở bên trong hay không?" Cơ Đan hét lớn.
Không đợi Dung Mộc trả lời, Đổng Đại Lang và Đổng Nhị Lang đã xông vào.
"Mẫu Thần, xin hãy suy nghĩ kỹ!"
"Phụ thần, con đến giúp cha!"
Cơ Đan: "Chủ tịch, tôi đem theo một đoàn luật sư!"
Một đám Thần: "Thất công chúa, Tây Vương Mẫu phái đoàn luật sư đứng đầu đến!"
Một đám người hô hào la hét lao vào, trong văn phòng nhất thời loạn như một nồi cháo.
Phạm Lam, Dung Mộc và Kế Ngỗi bị chen đến mức dán lên tường, ba mặt nhìn nhau.
Phạm Lam: "Bọn họ sẽ không một lời không hợp rồi xông vào đánh nhau đó chứ?"
Dung Mộc: "... Có lẽ...không đâu."
Kế Ngỗi không nói gì, anh ta đi xuống lầu, chỉ chốc lát sau đã trở về, trong tay cầm một thanh đao, lưỡi dao phát ra ánh sáng bóng loáng, Phạm Lam thấy rất quen, mhình như là dụng cụ của quán thịt khô trong chợ.
Chỉ thấy Trù Thần đại nhân khu Thanh Long mang theo một thân khí thế gϊếŧ Thần chém Phật đi đến giữa phòng, cạch một tiếng cắm thanh đao xuống mặt đất sâu hơn một tấc.
"Nghiêm cấm phá hoại công vật."
Văn phòng một mảnh tĩnh mịch, chúng Thần đồng loạt gật đầu.
"Lợi hại!" Phạm Lam vỗ tay.
Dung Mộc thở phào nhẹ nhõm.
Sau đó, ba vị chủ Thần của miếu Thổ Địa khu Thanh Long cũng chỉ có thể làm việc ngoài trời... trong văn phòng thật sự là không chen chúc nổi.
Bởi vì vừa mới trang trí xong, đồ nội thất văn phòng còn chưa đầy đủ, bọn họ chỉ có thể ngồi trên chiếc ghế xếp, bàn làm việc cũng chỉ có một cái bàn di động nho nhỏ, thoạt nhìn rất giống như ba ông bà cụ đang ở dưới tàng cây chơi đấu địa chủ.
"Anh nói sao họ không đến tìm một công ty luật?"Tại sao phải chen chúc ở chỗ chúng ta?" Phạm Lam tức giận đập hạt dưa hỏi.
"Một bên là Thất công chúa, một bên là chủ tịch tập đoàn Đổng thị, thế lực cũng không thể khinh thường, cũng chỉ có Xã Công đại nhân chúng ta mới có thể trấn trụ được thôi." Giáp Dịch nói: "Ôi ôi Xã Công đại nhân của tôi, ngài mau một chút, hai văn kiện này cần gấp đó."
Dung Mộc vùi đầu phê duyệt văn kiện: "Ừ."
Phạm Lam: "..."
Rắm á, có thể trấn trụ được thì văn phòng đã không bị nổ tung như thế rồi.
Kế Ngỗi bóc vỏ cam ra nhét vào máy ép trái cây thủ công lắc lắc.
"Thất Cẩm Thượng Thần trước kia thường xuyên đến chỗ chúng ta sao?" Phạm Lam hỏi.
"Không nhiều lắm, một năm một lần, đều là trước ngày thất tịch." Kế Ngỗi nói: "Đã giày vò mấy trăm năm rồi, hy vọng lần này thật sự có thể ly hôn thành công."