Vành mắt Văn Nam ửng đỏ, cô sụt sịt mũi rồi lắc đầu: "Ăn gì cũng được, chỉ cần em không giận chị là được rồi.” Sự ra đi của Lạnh Dương khiến cô trở nên nhạy cảm, luôn có cảm giác mình chẳng thể giữ được gì, dường như ai bên cạnh cũng sắp rời bỏ mình mà đi. Dù biết nghĩ vậy là không đúng nhưng cô vẫn chẳng ngăn nổi những suy nghĩ vẩn vơ.
Lãnh Hạ khẽ thở dài: "Em đã nói là sẽ mãi mãi không bao giờ giận chị, câu nói đó vẫn luôn có hiệu lực. Vậy nên chị yên tâm ở nhà nghỉ ngơi đi.”
Thấy đối phương gật đầu, Lãnh Hạ mới yên tâm. Cô lấy chiếc Hummer từ trong gara ra rồi phóng thẳng về phía đồn cảnh sát.
Cẩm Thành vào đầu xuân mang theo hơi lạnh se sắt, cây cối hai bên đường đã bắt đầu đâm chồi nảy lộc. Nhờ trận mưa hôm qua mà không khí hôm nay trở nên trong lành và sảng khoái lạ thường.
Thiết bị định vị trên xe chỉ dẫn hướng đi cho cô. Bốn năm không trở về, nơi này mọi thứ đều đã đổi thay.
Những tòa nhà cao tầng mọc lên san sát, xe cộ đi lại tấp nập như mắc cửi.
Tiệm bánh ngọt cô từng thích giờ đã biến thành trung tâm thương mại, tiệm cắt tóc cũng thành cao ốc văn phòng. Mọi thứ đều đang xoay vần. Cô đã bỏ rơi Cẩm Thành, và Cẩm Thành cũng đang dần xóa nhòa hình ảnh của cô trong ký ức.
Tiếng đếm ngược của đèn giao thông kêu tích tắc, cô tình cờ đưa mắt nhìn sang thì thấy ngôi trường bên cạnh, dòng chữ "Trường Trung học số 37" được viết bằng những nét bút đầy nội lực.
Thì ra đường đến đồn cảnh sát lại đi ngang qua trường cũ. Cô hơi ngẩn người, mặc cho những chiếc xe phía sau không ngừng bóp còi inh ỏi, cô vẫn chẳng hề hay biết.
Tiếng "cộc cộc cộc" gõ vào cửa kính xe đã kéo dòng suy nghĩ đang bay bổng của Lãnh Hạ trở về thực tại.
Đó là một người phụ nữ có khí chất thanh lịch: "Này cô, xe có vấn đề gì hay trong người cô không khỏe sao?" Giọng nói của người kia rất lịch sự và ôn hòa.
Lãnh Hạ hơi ngẩn ra trước câu hỏi của bà ấy. Khi cửa kính hạ xuống, nghe thấy tiếng còi xe chói tai phía sau, cô mới sực hiểu ra chuyện gì đang xảy ra.
"Xin lỗi, vừa rồi tôi hơi lơ đãng, tôi đi ngay đây. Cảm ơn bà đã nhắc nhở.” Lãnh Hạ khẽ gật đầu rồi nhấn ga rời đi.
Người phụ nữ đứng nhìn theo hướng chiếc xe rời đi cho đến khi nó biến mất mới quay lại xe mình.
Lãnh Hạ vừa xuống xe đã thu hút sự chú ý của hàng loạt cảnh sát trong đồn.
"Mẹ ơi! Đôi chân kia chắc phải dài bằng cả người tôi mất!"
"Đúng thế! Dáng người này đúng chuẩn siêu mẫu luôn rồi!" Hai anh chàng cảnh sát thực tập mới tốt nghiệp đang tì tay lên bệ cửa sổ, tắc lưỡi trầm trồ.
Triệu Cứu liếc nhìn ra ngoài cửa sổ rồi bất thình lình lên tiếng từ phía sau: "Lần này hai đứa nói đúng rồi đấy, cô ấy chính là siêu mẫu.” Anh cầm chiếc bình trà to tướng đúng phong cách cán bộ kỳ cựu, nhấp một ngụm trà. Dù tuổi đời còn trẻ nhưng anh lại toát ra vẻ già dặn, trải đời lạ lùng.
Hai cậu cảnh sát trẻ giật mình thon thót, vội quay lại cười hì hì chào hỏi.
"Hai cái thằng ranh con này, nếu hai đứa đem cái tinh thần hóng hớt này vào việc phá án thì tỉ lệ phá án của đồn mình đã lọt top 5 thành phố rồi! Cút ngay đi làm việc cho tôi!"
Hai thực tập sinh vừa ra ngoài, Triệu Cứu đã nghe thấy tiếng gõ cửa: "Triệu cục trưởng oai phong thật đấy.”