Chương 6

"Chị nằm nghỉ lát đi, em đi rót cho chị chút nước.” Lãnh Hạ vừa định đứng dậy thì đã bị bàn tay chị giữ chặt.

"Đừng đi, chị không khát đâu!" Văn Nam lắc đầu, giọng nói mang theo vẻ khẩn khoản van nài.

Chạm vào lòng bàn tay lạnh lẽo của Văn Nam, Lãnh Hạ đành ngồi xuống cạnh giường: "Vậy chị nằm xuống đi, em sẽ ngồi đây canh cho chị ngủ, đừng sợ.”

Văn Nam ngoan ngoãn gật đầu, một bàn tay vẫn siết chặt lấy cổ tay Lãnh Hạ như thể muốn khảm vào xương tủy.

Sáng hôm sau, Văn Nam bị đánh thức bởi tiếng chuông điện thoại. Sau những ngày mưa dầm, Cẩm Thành hiếm hoi mới đón một ngày nắng rực rỡ, ánh mặt trời chiếu vào phòng mang theo cảm giác ấm áp.

Lãnh Hạ đang đứng ngoài ban công nghe điện thoại.

Chiếc váy ngủ hai dây màu đen làm nổi bật những đường cong hoàn hảo của cô. Những lọn tóc khẽ bay trong gió, làn da trắng sứ dưới ánh nắng như được bao phủ bởi một lớp hào quang dịu nhẹ. Mỗi cử chỉ, mỗi ánh mắt của cô đều đẹp như một bức tranh.

Ngay cả khi chẳng làm gì, chỉ đứng đó thôi cô cũng đã toát lên vẻ đẹp mê hồn. Quả thật, cô sinh ra là để dành cho sàn catwalk.

"Tỉnh rồi à? Để em đi làm bữa sáng cho chị.” Lãnh Hạ vừa gác máy đã thấy Văn Nam đang ngồi ngẩn ngơ trên giường.

"Chị không đói, tối qua em có ngủ nghê gì đâu, mau lại đây nghỉ ngơi chút đi!" Văn Nam vỗ vỗ vào vị trí bên cạnh, ý bảo Lãnh Hạ lên giường nằm.

Hàng mi của Lãnh Hạ khẽ động, cô không có ý định bước qua đó: "Vừa nãy em chợp mắt trên sofa một lúc rồi. Chị ăn xong thì em phải ra ngoài một chuyến.”

Cô cúi đầu cầm lấy chiếc áo khoác bên cạnh, tùy ý búi gọn mái tóc ra sau gáy, không đợi Văn Nam kịp trả lời đã sải đôi chân dài hướng về phía nhà bếp.

Văn Nam không nói gì, nét thất vọng thoáng hiện qua ánh mắt. Rõ ràng trước đây cô ấy rất bám mình, vậy mà giờ lại xa cách thế này, phải chăng Lãnh Hạ đang trách cô? Trách cô đã không chăm sóc tốt cho anh trai cô ấy.

Trong bếp vang lên tiếng xèo xèo, Lãnh Hạ gắp trứng ốp la vừa chín tới ra bát, rồi bày thêm chút đồ chua và cháo. Cô không hối thúc Văn Nam mà chỉ giữ im lặng, ngồi bên bàn ăn đợi chị vệ sinh cá nhân xong.

Hai người nhiều năm không gặp, khó tránh khỏi nảy sinh cảm giác lạ lẫm. Đặc biệt là Văn Nam, vì cứ đinh ninh Lãnh Hạ đang giận mình chuyện của Lạnh Dương nên cô vô cùng áy náy, nhất thời không biết mở lời ra sao. Bầu không khí trên bàn ăn trở nên nặng nề và áp lực.

"Chị dâu, em dùng xong rồi, chị cứ thong thả ăn nhé!" Lãnh Hạ chỉ húp vài miếng cháo rồi buông đũa. Cô rút khăn giấy trên bàn lau miệng, sau đó nhấc chiếc túi Chanel phiên bản giới hạn lên.

"Tối nay em có về không?" Văn Nam ngồi bên bàn ăn, nhìn cô xếp gọn đôi dép lê rồi thay giày cao gót.

"Dạ?" Lãnh Hạ hơi khựng lại, có chút ngơ ngác trước câu hỏi của chị.

Nhìn thấy vẻ bất an trong ánh mắt đối phương, cô liền hiểu ngay Văn Nam chắc chắn lại đang suy nghĩ lung tung. Lãnh Hạ tháo đôi giày vừa xỏ vào, đi chân trần trở lại bàn ăn, trịnh trọng kéo ghế ngồi xuống đối diện chị.

"Hôm nay em ra ngoài là vì chuyện tiền bồi thường vụ án của anh trai đang được xử lý, bên đồn cảnh sát gọi em qua làm các thủ tục liên quan. Em không nói với chị vì sợ chị lại đau lòng. Còn việc em không nói chuyện nhiều là vì thấy hai ngày nay chị đã rất mệt rồi, cần được nghỉ ngơi thêm. Trước sáu giờ tối nay em sẽ về, chị muốn ăn gì thì cứ bảo em, lúc về em mua rồi nấu cho chị, hoặc giờ chị nói luôn cũng được.” Lãnh Hạ lấy điện thoại ra, mở phần ghi chú rồi đẩy đến trước mặt Văn Nam: "Chị muốn ăn gì thì viết vào đây, em sợ mình không nhớ hết được.”