Chương 18

Dung Đường dừng một lúc, nghiêm chỉnh bổ sung: "Nhưng ta không thể dập đầu với ông ấy, nghĩ cũng đừng nghĩ."

Túc Hoài Cảnh bật cười, trong ánh mắt ngước mắt nhìn Dung Đường lại có vài phần vẻ mặt ngày xưa: "Đều nghe theo Đường Đường ca ca."

Dung Đường nhìn thấy vậy cũng bật cười, tán gẫu một lúc mới bắt tay vào việc chính, "Đúng rồi, ngày được ấn định là ngày mười tám tháng sau, vừa lúc dì và dượng ta từ Thái Sơn đại điển trở về, có thể sẽ tới tham gia."

Ngón tay Túc Hoài Cảnh hơi cong lại, Dung Đường làm như không phát hiện, hắn dường như có chút sợ hãi: "Hoàng, Hoàng Thượng... Hoàng Hậu cũng tới?"

Dung Đường yên lặng thở dài, rất muốn hắn đừng diễn nữa, nhưng mình cũng đang diễn, hết cách, đành cúi người nắm tay hắn mà siết chặt: "Không hẳn dượng sẽ tới, nhưng dì nói dì nhất định phải đến xem ta thành hôn. Ngươi đừng sợ, đến lúc đó ta sẽ nắm tay ngươi."

Lông mi dài của Túc Hoài Cảnh rũ xuống, nhìn bàn tay đang nắm tay mình lần này rất nóng, nhưng là do hong trên bếp lò, hắn trở tay nắm lại.

Lại nghe Dung Đường có chút buồn rầu nói: "Kỳ thật mùng tám cũng là ngày tốt, nhưng mẫu thân nói mùng mười dượng dì sẽ lên đường tới Thái Sơn đại điển, nếu làm hỉ sự trước quốc tự sẽ dễ dàng va chạm, cho nên lùi về sau."

Rút cục lần này Túc Hoài Cảnh cũng chú ý tới từ then chốt: "Thái Sơn đại điển?"

Dung Đường thở phào nhẹ nhõm, trong lòng tự nhủ có thể coi như đã bị hấp dẫn.

Đại điển Thái Sơn là nghi thức đại điển hàng năm, hoàng đế đến tổ miếu tế tự cầu nguyện quốc vận hưng thịnh, thời gian định vào ngày 15 tháng 3 âm lịch.

Nhân Thọ đế là một hoàng đế tương đối mê tín, từ việc lão coi bói cho từng đứa con trai của mình là có thể nhìn ra được, năm nay vừa vặn lại là năm thứ chín lão đăng cơ, cổ đại lấy chín làm tôn*, Nhân Thọ đế không thể không làm điều gì đó đặc biệt thể hiện lão thuận theo ý trời mới khiến quốc gia phồn vinh.

(Chữ "cửu" 九 (số 9) hài âm với chữ "cửu" 久 (lâu dài), mang ý nghĩa trường trường cửu cửu, vạn thế vạn đại)

Sở dĩ Dung Đường cố ý nhắc tới chuyện này, là bởi vì cái gọi là [vụ án dư đảng phản quân] y có ý nghĩ khác.

Thẩm Phi Dực không cần phải chết, cũng có thể bán cho Nhị hoàng tử một cái ân tình.

Mặc dù có chút mạo hiểm, nhưng chỉ cần thoáng nhắc tới, Túc Hoài Cảnh nhất định cũng có thể nghĩ đến, đây là Dung Đường tìm ra sự ăn ý sau hai đời đối chọi gay gắt cùng với hắn.

Vì thế y nói: "Ừ, Thái Sơn đại điển năm nay rất long trọng, bệ hạ sẽ dẫn Nhị hoàng tử vào tông miếu, cha ta cũng sẽ hộ thánh giá cùng đi qua." Y đếm ngón tay, "Mùng mười xuất phát, hẳn là đi qua núi Nguyên Mông, sẽ ở bên kia nghỉ một ngày, mười lăm tế tự, mười bảy trở về, mười tám vừa vặn chúng ta thành thân."

Y nghiêm túc đếm ngày, giống như căn bản không ý thức được mình đã tiết lộ ra bên ngoài một ít chuyện mà người bình thường thậm chí quan viên bình thường cũng không thể biết được.

Mà việc này kỳ thật hiện tại ngay cả Lễ bộ cũng không dám nói, bọn họ đã lập ra vài kế hoạch, Nhân Thọ đế đến nay còn chưa quyết định chọn con đường nào.

Sở dĩ Dung Đường hiểu rõ là bởi vì kiếp trước y đi theo, dọc theo đường đi thiếu chút nữa đã hủy hoại y.

Mà y nói sớm như vậy là bởi vì ở hai đời trước, lại qua một ngày nữa Vũ Khang Bá sẽ dẫn binh đi bắt Thẩm Phi Dực, sau khi bị bắt sẽ bị giam một thời gian, thẳng đến trước Thái Sơn đại điển mới lấy "dư đảng phản quân" ra tế trời.

Dung Đường lo, nếu không sớm cho Túc Hoài Cảnh một loại cơ hội khác, hắn sẽ cảm thấy thời gian quá mức cấp bách.

Dung Đường nói xong thấy Túc Hoài Cảnh cúi đầu như có điều suy nghĩ, liền biết hắn nghe lọt tai, lại ăn một miếng quýt, nằm sấp xuống, mặt vùi xuống gối, chỉ lộ ra trán và ánh mắt: "Ta muốn ngủ một lát, ngươi giúp ta trông lửa nha."

Túc Hoài Cảnh hoàn hồn, cười gật đầu, chờ sau khi y ngủ thì bảo Song Phúc đi vào trông coi, mình thì che dù tới hậu viện.

Hành Phong đã chờ ở đó.

Túc Hoài Cảnh thu ô, giọt nước rớt xuống đám hoa ở phía sau, trên người hắn có mùi quýt nướng chín và mùi thuốc, nhẹ vê vê đầu ngón tay, cảm giác hơi lành lạnh của chiếc khăn tay dường như vẫn còn đó.

Hắn nói kế hoạch này cho Hành Phong, nhờ hắn sắp xếp lại, bảo Bích Tâm ở phủ Vũ Khang Bá đợi thêm vài ngày, sau đó bản thân tới Dược Lư dựng lò luyện chế Đào Hoa Diện.

Lý Phán Yên phải ở lại thêm vài ngày, phải tiếp tục cho cô dùng thuốc. Trước khi đi ra, ánh mắt hắn dừng lại trên tủ thuốc, cầm lấy phương thuốc điều hoà cơ thể.

Hành Phong đi theo vào, nhìn hắn bận rộn hồi lâu, mi tâm khẽ giật, cau mày nói: "Chủ tử, tiểu thế tử này thật sự rất cổ quái, thuộc hạ cho rằng không thể lưu lại."

Cho dù chủ tử không ngại những lời y nói với Ninh Tuyên Vương phi là thật hay giả, chỉ riêng việc hôm qua y tới hang ổ của Thẩm Phi Dực cũng đủ làm người ta sinh lòng nghi ngờ.

Lưu Vân điều tra hai ngày, thiếu gia nhà giàu này chưa từng đặt chân ra khỏi nhà, sao y có thể làm được?

Hành Phong nói xong trong Dược Lư yên tĩnh không tiếng động, mồ hôi lạnh của y theo thái dương chảy xuống, Túc Hoài Cảnh ngồi ở trên ghế nhỏ chậm rãi quạt gió trong lò sưởi.

Qua thật lâu, Hành Phong cáo lui, trong dược lư hoàn toàn không có tiếng người, chỉ để lại tiếng canh thuốc "ùng ục".

Túc Hoài Cảnh lẩm bẩm nói: "Nhưng bánh hoa đào ăn rất ngon."

Túc Hoài Cảnh nghĩ, hắn có thể chẳng nghĩ tới gì cả, chỉ cần mỗi lần Dung Đường trở về đều nhớ kỹ sẽ dỗ hắn là được.

Hắn có thể không gϊếŧ y, hắn thậm chí có thể nghĩ biện pháp chữa trị cho y, chỉ cần y dù là lừa mình cũng nguyện ý cọ cọ cổ tay mình là được.

Túc Hoài Cảnh rũ mắt, nhìn về phía xương cổ tay, mặt trên kia còn lưu lại cảm giác rất nhỏ, một cái chạm vào càng tinh tế, lạnh lẽo nhưng lại mềm mại hơn đầu ngón tay.

Giống như đang nhắc nhở hắn, đây rõ ràng là một con thú nhỏ gần đất xa trời, có thể nhắm mắt vĩnh viễn bất cứ lúc nào.