Túc Hoài Cảnh cuối cùng cũng buông cổ y ra, Dung Đường âm thầm thở phào nhẹ nhõm.
Sau đó hắn chỉ vào lọ thuốc màu đen bên cạnh hộp thức ăn: “Đó là cái gì?”
Dung Đường: "À là thuốc cao, ta không nhìn thấy, muốn ngươi bôi giúp ta." Nói xong y chớp chớp mắt nhìn thiếu niên ở phía trên: " Được không?"
Túc Hoài Cảnh không nói được hay không, chỉ là nhìn y một hồi rồi khẽ thở dài, cầm lọ thuốc tới, mở ra, dùng đầu ngón tay múc một ít, một tay nâng cằm Dung Đường lên nghiêng mặt giúp y bôi thuốc.
Động tác vẫn nhẹ nhàng không ẩn chứa sát ý thầm lặng như trước, chỉ đơn thuần thong thả mà nghiêm túc giúp y đẩy thuốc mỡ ra: "Cứu người sao có thể làm mình bị thương, Đường Đường không nên ra ngoài."
"Nhưng không đi ra ngoài thì làm sao có thể gặp ngươi?" Dung Đường vô thức vặn lại.
Túc Hoài Cảnh dừng động tác, không lên tiếng, bôi thuốc xong buông ra, xuống giường rửa tay, nhân tiện đổi vị trí với Dung Đường.
Bánh hoa đào mềm mại nhẵn nhụi, để qua đêm vẫn có hương vị thơm ngon, Dung Đường nếm thử một miếng rồi hăng hái bừng bừng nhìn Túc Hoài Cảnh ngồi ở một bên nướng quýt cho y.
Trong thư phòng không nên có lửa, nhưng người nào đó còn chuyển cả giường sập vào nơi đọc sách thánh hiền kia mà, Túc Hoài Cảnh cảm thấy chú ý cái gì cũng là dư thừa. Huống chi Dung Đường thể hàn, không thể thiếu nguồn nhiệt một ngày, hôm nay trời còn mưa, cho dù ngồi xe ngựa tới đây thì vẫn bị bao phủ bởi không khí lạnh lẽo.
Túc Hoài Cảnh vừa lật quả quýt vừa hỏi: "Hôm nay tìm ta chỉ là vì tặng bánh hoa đào sao?"
Dung Đường gật đầu: "Chủ yếu là để tặng bánh hoa đào."
Kém một từ Túc Hoài Cảnh cũng có thể nghe ra khác biệt, hắn ngước mắt liếc Dung Đường một cái: "Nói."
Dung Đường hơi do dự, y cảm thấy đại nhân vật phản diện đã không còn quá tức giận nhưng vẫn có một chút tức giận, y muốn Túc Hoài Cảnh trút giận, lại lo trút giận xong không biết y còn ở nhân thế hay không.
Sự do dự này phản ánh bằng sự lo lắng và rối rắm trên mặt, Túc Hoài Cảnh nhìn y, cúi đầu nhặt lên một quả quýt đã nướng xong, bóc ra để lên đĩa, vươn tay về phía trước: "Đường Đường lau tay cho ta."
"Hả? "Dung Đường sửng sốt, Túc Hoài Cảnh lại không nhúc nhích, y nhận ra, vội vàng đáp ứng:" Ôi ôi ôi, ngay đây."
Nguyên tác nói Túc Hoài Cảnh có dung mạo tuyệt mỹ, được thừa hưởng từ cố hoàng hậu nhưng không biết dùng cách gì thay đổi dung mạo của mình, rất khác so với khi còn bé, cho nên sau này cho dù hắn có đứng ở trước mặt Nhân Thọ Đế, đối phương cũng không nhận ra đây là cháu ruột của lão.
Có một ít đảng nhân vật phản diện rất là đau lòng, nói rằng từ đầu đến cuối bọn họ chưa từng nhìn thấy bộ dạng thật sự của Túc Hoài Cảnh, nhưng Dung Đường lại cảm thấy hắn như thế này đã rất rất đẹp trai rồi.
Thiếu niên 17 tuổi đang ở độ tuổi đang phát triển mạnh mẽ, khuôn mặt tuấn tú, dung nhan diễm lệ, khí chất cao thượng, ngay cả ngón tay cũng rất xinh đẹp.
Vừa dài vừa nhỏ, sạch sẽ, chỉ có một vết chai rất nhỏ trên bụng ngón tay và gan bàn tay, nông hơn người tập võ bình thường, giống dấu vết của một văn nhân cầm bút để lại.
Nhưng Dung Đường rất rõ, võ công của Túc Hoài Cảnh không kém, thậm chí còn khá tốt. Đời trước y cũng hơi tò mò, tại sao một người rõ ràng rất giỏi kiếm pháp như vậy trên tay lại không có dấu vết luyện võ, cho nên khi hắn ra vào triều đình, mọi người chỉ cảm thấy hắn là một thư sinh văn nhược.
Dung Đường cúi đầu, nghiêm túc lau nước quýt trên đầu ngón tay cho Túc Hoài Cảnh, thật sự không nén được lòng hiếu kỳ, nói một câu: "Túc Hoài Cảnh, vết chai trên tay ngươi ít quá nha."
Túc Hoài Cảnh nói: "Trên tay Đường Đường cũng ít vết chai."
So với Túc Hoài Cảnh, bàn tay nguyên chủ thật sự diễn giải hoàn hảo ý nghĩa của việc "Mười ngón không dính dương xuân thủy", hầu như không nhìn thấy dấu vết sử dụng.
Dung Đường sửng sốt, cúi đầu lật lật tay mình, thật ra đời trước đôi tay này có rất nhiều sẹo.
Vết đao, vết bỏng, vết kim đâm. Đầu ngón tay bị kim bạc đâm vào, mu bàn tay bị canh nóng đổ lên, rõ ràng mũi đao không hướng vào y, nhưng chính y lại ngu ngốc hồ hồ chặn lại.
Dung Đường ngoảnh mặt đi, mỉm cười dịu dàng: "Thể lực ta không tốt, mẹ không cho ta đi học."
Không viết chữ không tập võ, cũng không làm việc nhà, trên tay rất khó có dấu vết.
Dung Đường gấp khăn tay, lấy một miếng quýt nướng từ đĩa nhỏ ra ăn.
Ngọt ngào, nóng bỏng, không hề có vị chát, y không khỏi giơ ngón tay cái lên khen ngợi Túc Hoài Cảnh.
Túc Hoài Cảnh cười cười, thu tay lại tiếp tục giúp y nướng những thứ khác, cụp mắt nói: "Dượng cũng không cho ta đi học."
Dung Đường biết hắn đang trả lời vấn đề của mình, Dung Đường cũng biết đáp án của vấn đề không phải thế này, nhưng Túc Hoài Cảnh vừa nói vậy, y cũng hơi đau lòng.
Y nhíu mày, cúi người xuống, đắp chăn lông ngỗng lên người, thận trọng hỏi: " Ngươi có muốn đi học không? Ta có thể chuẩn bị học tịch cho ngươi, ngươi thông minh như thế, nhất định có thể thi đậu Trạng Nguyên."
Túc Hoài Cảnh dường như sửng sốt, ngước mắt nhìn Dung Đường một cái, lắc đầu cười: " Ta không đi học, ta ở nhà với ngươi."
Mưa xuân không ngớt, mang theo hơi ẩm và hương thơm nồng nàn của hoa rơi, Dung Đường mơ màng, trong lúc nhất thời đầu óc có hơi trống rỗng.
Y biết Túc Hoài Cảnh thông minh cỡ nào, cũng rõ ràng hắn không cần vất vả đi học lấy một cái công danh rồi lại lên triều đình thực hiện kế hoạch trả thù của mình, hắn có vô số con đường tắt an toàn mà nhanh chóng. Bản thân đề nghị cưới hắn về nhà, một là vì che chở, hai chính là chủ động cho hắn đường tắt này.
Có cái danh Ninh Tuyên Vương thế tử phi, cũng đủ cho hắn dung nhập vào trong vòng vây quyền quý, chỉ cần bước vào, Dung Đường tin tưởng Túc Hoài Cảnh có thể cắm rễ vững vàng.
Nhưng không thể phủ nhận, y có hơi cảm động trước những lời này của đại nhân vật phản diện.
" Hắn rất giỏi. "Dung Đường lẳng lặng nói với hệ thống.
Hệ thống: [Hắn cũng biết diệt thế.]
Dung Đường ỉu xìu, y hong khô tay trên lửa, rốt cuộc trả lời câu hỏi của Túc Hoài Cảnh.
"Mẹ ta đã chọn ngày, ngày mai sẽ có người đến may đo hôn phục cho ngươi. Ta muốn hỏi ngươi có ý kiến gì về hôn lễ không? Bên ngươi có thân thích bằng hữu muốn tới hay không, muốn mời Lý Trường Phủ hay không?"
Túc Hoài Cảnh: "Không phải ngươi ghét ông ta sao?"
" Ta không thích ông ta. "Dung Đường rất thành thật," Nhưng quan Binh bộ Thị lang này không lớn không nhỏ, cũng coi như chấp nhận được. Ta nghe nói có vài người thành thân nếu như nhà thê tử không có người, sẽ bị người ta chỉ trích, mấy đệ đệ nhà ta cũng không phải đèn cạn dầu, ta sợ bọn họ sẽ bắt nạt ngươi. Cho nên muốn nói nếu ngươi không để ý, ta có thể mời ông ta tới nhà ta uống rượu."