Ngay sau đó, hình ảnh màu đen phủ kín cả nửa bầu trời, một ánh sáng đủ mọi màu sắc hiện lên. Một loạt thây ma phiên bản hoạt hình mặc bộ đồ rách nát xanh mượt, xếp hàng từ bên trái bức tranh, nhảy nhót vào màn hình.
Tiếp theo, từ trên trời giáng xuống năm chữ to đùng [Thây ma tới phần 2].
Một giọng nói quen thuộc truyền ra: [Chào những người bạn ở thế giới thây ma… Xin chào mọi người, tôi là Vi Tử, tôi lại tới nữa đây. Bởi vì mọi người đều rất nhiệt tình, cho nên kỳ 2 sẽ được phát sớm hơn. Không biết trải qua đoạn phim kỳ trước, mọi người có thu hoạch được gì hay không, đã làm tốt công tác chuẩn bị ứng phó thây ma hay chưa?]
[Kỳ này, chúng ta sẽ nói tới đặc điểm của thây ma.]
Người dân toàn thành phố: “!”
Thì ra là màn trời!
Bởi vì màn trời lần trước xuất hiện vào lúc rạng sáng, toàn bộ đoạn phim cũng không dài nên toàn thành phố ít nhất có hai phần ba người không nhìn thấy trực tiếp, bọn họ đều xem đoạn phim được quay lại.
Mà lúc này đây, ngoại trừ 350.000 người đã chọn không thích đoạn phim thứ nhất mới không nhìn thấy màn trời thì những người khác, bao gồm những người vừa mới tới Vĩnh Thành đều nhìn thấy màn trời.
Đoạn phim quay lại đã đủ chấn động nhưng tận mắt nhìn thấy màn trời xuất hiện trên đỉnh đầu, loại chấn động này càng thêm rõ ràng.
Tiêu Mẫn xuống xe, ngửa đầu nhìn bầu trời, lẩm bẩm nói: “Thì ra đây là màn trời, thật sự rất lớn!” Cũng rất đáng sợ!
Tại nhà đầu bếp Tiểu Mã, người một nhà vừa về nhà chưa được bao lâu. Trong nhà còn một đống đồ vật phải thu xếp, đang bận rộn thì đột nhiên trời tối sầm.
Tiểu Mã chạy ra ban công nhìn, vội vàng gọi cha mẹ ra xem: “Cha mẹ! Mọi người mau xem, đây là màn trời!”
Lần trước cha mẹ của ông ấy ngủ say như chết, không thấy được màn trời. Lúc này vừa thấy, chân họ lập tức mềm nhũn.
“Ông trời ơi! Đó là ông trời hiển linh đấy!”
Một người thanh niên vốn dĩ đang đi du lịch chơi rất vui vẻ, bị cha mẹ liên tục gọi trở về. Trong lòng cậu ta tràn đầy không kiên nhẫn, nói xấu cha mẹ mắc bệnh người già si ngốc với đám bạn đang đi du lịch, chuyện quỷ quái gì cũng tin. Kết quả là hiện tại, màn trời xuất hiện.
Cậu ta chạy ngay ra bên ngoài, miệng mở to đến nỗi có thể nuốt được một quả trứng ngỗng: “Màn trời... vậy mà là sự thật!”
Cha của cậu ta gõ đầu cậu ta một cái: “Còn nói cha mẹ lừa mày nữa hay không hả!”
“Con còn tưởng chỉ là hiệu ứng hình ảnh gì đó thôi mà?”
Cậu thanh niên bất chấp nỗi đau, vội giơ di động lên chụp hình gửi đám bạn: “Mấy cậu ơi! Màn trời là sự thật, tận thế thật sự sẽ tới đó! Mọi người kiềm chế chút đi, phải về nhà, đừng đi rong chơi nữa! Đi chơi khắp nơi nữa coi chừng mất mạng đấy!”
Bởi vì lần này vào ban ngày, cộng thêm màn trời kỳ trước đã gây sự chú ý rất lớn cho nên lúc này đây, màn trời vừa xuất hiện, người quay lại đoạn phim thì tiếp tục quay phim, người phát sóng trực tiếp thì tiếp tục phát sóng trực tiếp. Chính vì thế trên mạng lập tức nổ tung rồi.
Nhân dân cả nước, bất kể dùng tài khoản ứng dụng mạng xã hội nào, đều bị oanh tạc.
Người thành phố khác nhìn hiện trường phát sóng trực tiếp, hình ảnh trên bầu trời hoàn toàn không thể làm giả được, tam quan lung lay sắp đổ.
“Hình như tôi đã hiểu tại sao người Vĩnh Thành như bị thần kinh rồi. Nếu màn trời xuất hiện ở trên đỉnh đầu tôi, tôi cũng sẽ phát điên!”
“Một phút trước tôi còn ở cười nhạo người Vĩnh Thành có tật xấu, tôi của một phút sau chỉ muốn nói: Khi nào chính phủ của thành phố chúng ta mới hành động vậy! Mau sao chép tác phong lẹ đi chứ!”
“Hiện tại tôi thấy rất sợ, có ai có thể nói cho tôi biết, giờ tôi nên làm cái gì không?”
Da đầu mọi người tê dại, đồng thời bắt đầu theo dõi đoạn phim trên màn trời đang được chia sẻ trực tiếp.
Hình ảnh xuất hiện là một không gian nhỏ hẹp tối tăm, hình như nơi này đang chất đầy bưu kiện chuyển phát nhanh. Một cô bé đang ôm con gấu bông nhỏ trong tay, từ khe hở chiếc xe nhìn ra bên ngoài. Tiếng hít thở của cô bé vừa dồn dập vừa run rẩy, vang lên rất rõ ràng làm mọi người cảm thấy như mình đang ở trong tình cảnh đó.
Nó là một chiếc xe chuyển phát nhanh cỡ nhỏ. Mà cô bé đang trốn bên trong xe, bên ngoài hiển nhiên có sự tồn tại nào đó khiến cô bé sợ hãi.