Nguyên một chung cư, đi tuyên truyền từng hộ một, nói đến nỗi miệng khô lưỡi khô.
Bà chị lớn tuổi cầm bình nước trong túi cho cô ấy: “Uống nước, ăn một chút gì đi, mệt chết rồi phải không?”
“Cũng tàm tạm thôi ạ.” Tiêu Mẫn nói, uống ừng ực nửa bình nước, cầm một ổ bánh mì chà bông ăn.
Từ hôm qua màn trời xuất hiện, dù là lúc ấy xem màn trời trực tiếp hay là người xem lại đoạn phim, đều ăn uống không được tốt. Tiêu Mẫn suốt cả ngày không ăn qua cái gì nhưng mà hôm nay mệt mỏi cả ngày, sớm đã vứt hết những hình ảnh máu me tàn khốc ra sau đầu, ăn đặc biệt ngon miệng.
Các đồng nghiệp trong tổ công tác cũng đi ra từ tòa nhà khác, tới bên này nghỉ ngơi.
“Thế nào, thuận lợi không?”
Bà chị nói: “Tạm được, mọi người còn rất phối hợp. Họ đều nói ngày mai sẽ làm theo lời chúng ta dặn dò.”
Đồng nghiệp nói: “Chỗ chúng tôi có mấy hộ gia đình không phối hợp, đuổi chúng tôi ra ngoài, chắc còn phải quay lại tiếp tục làm công tác tư tưởng cho họ.”
Một người đồng nghiệp khác nói: “Chúng tôi tới tòa nhà kia, lầu 5 có một hộ gia đình đưa hết thân thích về nhà. Mười mấy người nhét hết trong một căn phòng, căn bản không có cách nào chia ra cách ly. Tôi bảo bọn họ tới nơi cách ly do tổ dân phố sắp xếp, họ không chịu đi, chán muốn chết.”
Mọi người vừa nói vừa ăn đồ bổ sung năng lượng. Bỗng nhiên một người lên tiếng: “Đúng rồi, ngày mai chúng ta cũng phải cách ly. Mọi người có sợ không, lỡ như người biến thành thây ma chính là chúng ta... Quả thực không dám tưởng tượng.”
Mọi người lập tức không nói gì.
Ai mà không sợ đâu chứ, nhưng sợ cũng vô dụng. Tất cả đều là ngẫu nhiên, dù là nhà giàu hay ăn xin, đều có tỷ lệ bị lựa chọn như nhau.
Một đồng nghiệp nhỏ giọng, nói: “Ngày mai mọi người có định xin nghỉ không?”
Một người khác nói: “Tôi không xin nghỉ đâu, hiện tại thứ thiếu nhất chính là người làm công tác như chúng ta. Ngày mai chúng ta sẽ tập trung cách ly, nếu trong 3 phút tuyệt vọng không xảy ra chuyện gì, vậy thì cả nhà đều vui, tất cả khôi phục như thường. Một khi ba phút đã xảy ra mà chúng ta thoát được, vậy thì sẽ phải đối mặt với thế giới tận thế, chúng ta còn rất nhiều chuyện phải làm lắm.”
“Nếu không qua được... vậy thì coi như chết trong lúc công tác, ít nhất có thể được chút đỉnh tiền ai ủi.”
Lời này cũng có chút đạo lý. Bất kể người ở nơi nào, xác suất biến thành thây ma đều là một phần mười. Một khi biến thành thây ma trong nhà, nói không chừng còn sẽ làm bị thương người nhà.
“Dù sao tôi muốn ở lại làm việc tiếp, nếu chết xem như hi sinh vì nhiệm vụ. Nếu sống, chúng ta sẽ trở thành chiến sĩ tuyến đầu. Tôi đã viết xong di thư rồi.”
“Ai da, thực sự có cảm giác như sắp lên chiến trường. Chỉ hy vọng mọi chuyện đều do một hồi sợ bóng sợ gió.”
Mọi người nói chuyện, lại nhìn về phía người mới là Tiêu Mẫn: “Cô bé là sinh viên này, ngày mai phải về trường học à?”
Tiêu Mẫn vội nuốt đồ ăn trong miệng xuống: “Không quay về, công tác này, có thể tính điểm rèn luyện ạ.”
Mọi người: “...”
Con bé xui xẻo này, tới giờ phút này còn so đo điểm số nữa hay sao hả?
Nhưng mà ngẫm lại, chính bọn họ cũng đang tính toán. Nếu hi sinh vì nhiệm vụ, người nhà có thể lấy được rất nhiều tiền an ủi.
Mặc dù nghề nghiệp cao thượng, có điều bọn họ đều phải suy xét một ít đồ vật hiện thực.
Tiêu Mẫn cười ha ha: “Cháu là người ngoài tỉnh, trong nhà không có nhiều phòng trống, bên kia không coi trọng việc này đâu. Cha mẹ cháu lại lo lắng cháu ở trên đường xảy ra chuyện, căn dặn cháu đừng trở về, trong trường học cũng không có nhiều chỗ cách ly. Thầy cô giáo nói, ở lại tổ dân phố làm tì nh nguyện viên sẽ được bao ăn bao ở, cũng an toàn.”
Vất vả lắm mới tìm được vị trí công tác trong một tổ chức lớn, còn bao luôn ăn ở. Làm gì cũng không cần động não, cấp trên ra lệnh như thế nào thì cô ấy chỉ cần làm theo là được, tốt biết bao.
Cô ấy ốm yếu như vậy, chắc hẳn họ cũng sẽ không bảo cô ấy đi gϊếŧ thây ma, trên cơ bản chỉ cần phụ trách công tác hậu cần.