Trương Hiểu dùng tốc độ nhanh nhất đuổi tới một cửa hàng bán sỉ gần đó.
Cửa hàng bán sỉ không lớn lắm, có điều sản phẩm bên trong rất đầy đủ.
Lúc này cửa hàng bán sỉ bị một đám người bao vây, đều đang bàn tán màn trời.
Trương Hiểu: “Ông chủ, mua gạo, hai mươi...” Cô ta nhìn người xung quanh, bình tĩnh nói: “Hai túi gạo.”
Ông chủ không nghĩ nhiều. Tuy rằng còn đang thấy giật mình vì màn trời, nhưng có người tới mua hàng thì đương nhiên ông ta phải bán.
“50 cân?”
1 cân ở Trung Quốc sẽ bằng 596,8g Việt Nam. Mà 1kg = 1000 gam nên 1 cân Trung Quốc sẽ ứng với 0,5968 kg Việt Nam. 50 cân tương đương với 30kg gạo.“Đúng vậy.”
Ông chủ đi lấy gạo, xung quanh không biết có ai nói một tiếng: “Nếu thật sự có trời mưa, giá gạo sẽ tăng đi.”
Động tác của ông chủ dừng lại.
Trương Hiểu thầm mắng một tiếng, biết chắc sẽ như vậy mà. Chính vì thế cô ta mới không dám nói muốn mua hai mươi túi gạo, sợ ông chủ không bán.
Ông chủ quay nhìn Trương Hiểu: “Em gái, cô muốn tích trữ gạo a?”
Trương Hiểu bình tĩnh mà nói: “Tích trữ cái gì, không có khả năng xuất hiện mưa to đâu. Tôi dọn vào nhà mới, trong nhà không có gạo mới đi mua đấy chứ. Lại nói, ai tích trữ gạo mà chỉ trữ hai túi làm gì.”
Cô ta xem di động: “Ông chủ, tôi còn vội trở về đi làm đấy. Như vậy đi, tôi thêm cho ông 10 đồng mỗi túi.”
Ông chủ nửa tin nửa ngờ. Chỉ là một túi thêm 10 đồng, tiền này không kiếm cũng uổng ấy mà, dù sao gạo trong kho hàng còn không ít.
Nhưng mà ông ta vẫn thử nói: “Dù không có mưa, tôi thấy giá cả hàng hóa cũng nên tăng thêm chút. Cô tăng thêm chút đỉnh đi.”
Trương Hiểu căng mặt, làm bộ phải đi: “Không bán thì thôi, tôi tới chỗ khác mua. Chắc chắn siêu thị không tăng giá.”
“Ai da đừng, đừng mà. Tôi đâu có nói không bán. Người trẻ tuổi, tính tình đừng nóng nảy như vậy chứ.”
Ông chủ đi lấy gạo, Trương Hiểu vào tiệm đi một vòng. Cô ta cầm một thùng dầu ăn, hai thùng mì sợi, mấy bao bánh quy, thực phẩm đông lạnh, một ít gia vị. Ngoài ra còn có cả mấy bao đường, bật lửa, nước suối và một ít đồ dùng sinh hoạt, đều là những món rất bình thường.
Tạm thời không có cách nào theo đuổi số lượng, chỉ cần đa dạng đồ dùng là được.
Mà những người vốn đang xem náo nhiệt, không biết có phải cũng lo lắng đồ vật sẽ tăng giá nên cũng vào tiệm mua đồ. Ông chủ vừa thấy nhiều người mua như vậy, không nỡ từ chối cơ hội. Ngược lại ông ta lo lắng bán rẻ, dẫn tới rối rắm không thôi.
Trương Hiểu thấy thế, động tác nhanh hơn. Cô ta giành tính tiền trước, quét mã QR của chiếc xe điện, xách đồ vật lên xe.
“Không được, tôi không bán, không bán nữa. Đồ trong tiệm đã có ông chủ muốn mua, không bán đâu!”
Ông chủ kia nghe một cuộc điện thoại, ngay lập tức thay đổi sắc mặt, bắt đầu xua đuổi khách.
Trương Hiểu treo một túi cuối cùng lên tay lái, một túi ôm trong lòng ngực. Cô ta vội lái xe chạy đi mất, mặc kệ ông chủ ở phía sau kêu lại, cô ta cũng không quay đầu.
Chạy đến một con đường hẻm hẻo lánh, cô ta quan sát khu vực xung quanh. Thấy không có người cũng không có theo dõi, cô ta mới thu tất cả đồ vật vào không gian, lúc này mới thở phào nhẹ nhõm.
Cô ta lái xe điện, lại tới nơi khác mua đồ. Nhưng đa số các cửa hàng đều không bán đồ, ngược lại siêu thị còn hoạt động buôn bán bình thường. Chỉ là bên trong có rất người giành nhau mua đồ.
Cô ta đi xem thử, bị hàng dài xếp hàng tính tiền dọa trở về. Thế là cô ta chỉ có thể đi khắp nơi tìm cửa hàng bán lẻ.
Đi hết mấy con phố, lại mua được một ít đồ ăn và đồ dùng sinh hoạt. Sau đó là một ít trái cây, rau dưa, dược phẩm, quần áo, giày vớ. Ngoài ra còn đóng gói một ít cơm, trà sữa, ăn vặt...
Tuy rằng mỗi một cửa hàng mua được đồ vật rất ít, nhưng tích tiểu thành đại. Trong không gian đã chồng chất không ít đồ vật.
Chẳng qua số lượng còn kém xa so với tưởng tượng của Trương Hiểu.
“Màn trời đáng chết, thà rằng nó tới trễ mấy tiếng cũng tốt. Thế thì mình cũng không cần giống chuột hamster chạy khắp thế giới mua đồ từng chút.”
Đến một cửa tiệm, khuyên can mãi thì ông chủ mới đồng ý bán mấy cây đèn pin cùng với mấy cục pin. Trương Hiểu rất bất đắc dĩ, vốn muốn dùng thẻ tín dụng cà thẻ, lại phát hiện thẻ tín dụng đã bị khóa.
Trương Hiểu: “?”
Ông chủ nhìn thoáng qua: “Thẻ tín dụng không dùng được đúng không? Trước đó có một người cũng bị như thế, hình như tất cả thẻ tín dụng đều bị khóa.”
Trương Hiểu lại thay đổi một cái thẻ khác, cũng bị như thế.
Vẻ mặt ông chủ quả nhiên như thế: “Nếu là tận thế thật sự tới, mọi người vay tiền ngân hàng còn có thể trả được chắc? Người ta đương nhiên phải khóa thẻ rồi. Cô chờ xem, nếu mà ngày mai thật sự có mưa to, chuyện thanh toán bằng điện tử nhất định không dùng được. Thế thì chắc lúc đó trong tiệm chỉ thu tiền mặt... Cũng không hẳn, có khả năng tiền mặt cũng không dùng được.”
“Cô có tiền mặt hay không? Nếu mà không có, tôi cũng không bán thứ này đâu.”
Trương Hiểu vội nói: “Tôi có tiền mặt.”
Cô ta lấy mấy tờ tiền đỏ ra, cất đèn pin vào trong bao. Chân trước mới ra cửa, sau lưng ông chủ đã đóng cửa lại.
Người tới muộn một bước chỉ có thể đập cửa cuốn liên hồi. Có điều ông chủ ở bên trong không chịu mở cửa, chỉ nói hôm nay không buôn bán.
Trương Hiểu quay đầu nhìn lại, cửa hàng trên đường đều liên tục đóng cửa.