Chương 23: Đoạn phim thế giới mưa

Một tòa nhà văn phòng được trưng dụng làm cơ sở trú ẩn cho rất nhiều người. Một đám người vây xung quanh nữ nhân viên văn phòng, cô ấy đang thuật lại tình huống trên màn trời cho những người này. Được ánh mắt tha thiết của mọi người nhìn, cô ấy rất đắc ý. Toàn bộ tòa nhà, chỉ có mình cô ấy có thể nhìn thấy màn trời đấy!

Trong phòng bệnh, Vân Nhị Yêu Tử nhìn tin tức trên mạng mà phát khóc. Dây thanh bị thương của cậu ta phát ra tiếng mơ hồ không rõ: “Lại có màn trời hả! Tôi nhìn không thấy! Tôi nhìn không thấy gì hết, a a a!”

Cậu bạn cạn lời, quay sang cậu ta: “Miệng vết thương mới vừa tốt lên, đừng gào nữa. Tôi cũng không nhìn thấy mà. Toàn bộ bệnh nhân trong bệnh viện, cậu nhìn xem có ai thấy được đâu.”

Vân Nhị Yêu Tử vẫn gào khóc: “Cậu không hiểu! Cậu không hiểu đâu! Nó đang nhắc tới chuyện của một thế giới khác, một thế giới khác đấy! Có một tin sốt dẻo ngay trước mặt, mà tôi lại không đi moi tin được...”

Nhưng vào lúc này, trước mắt những người có thể nhìn thấy màn trời đều xuất hiện nhắc nhở nạp tiền.

Nữ sinh trong tầng hầm kiểm tra tiền tiết kiệm, do dự một chút đành nhịn đau từ chối.

Tuy rằng rất muốn biết chuyện thế giới khác, nhưng cô ấy vẫn còn phải sinh hoạt.

Người trung niên quan sát tình hình cả nhà, hiện tại giá cả hàng hóa vô cùng đắt đỏ. Tuy rằng Chính phủ sẽ phát vật tư, nhưng cũng chỉ rất ít. Hơn nữa đều là đồ ăn cơ bản cùng với nước uống, muốn sống càng tốt một chút, vẫn cần phải tự bỏ tiền ra mua.

Ông thở dài từ chối nạp tiền, nhu cầu sinh hoạt quan trọng hơn.

Cậu thiếu niên mắc bệnh trung nhị (*) không chút do dự lựa chọn nạp tiền, kết quả xuất hiện nhắc nhở nói tài khoản không đủ. Cậu nhóc chạy nhanh về phòng, xin cha mẹ chuyển khoản cho mình. Cha mẹ còn tưởng rằng cậu nhóc đang nói giỡn, một hai phải hỏi cho rõ ràng.

Bệnh trung nhị (*) Chūnibyō (hay bệnh trung nhị) là cách viết tắt của cụm từ chūgakusei ninen byō, nghĩa là "bệnh của học sinh trung học năm 2". Sở dĩ có tên gọi như vậy là vì hội chứng tâm lý này thường xuất hiện ở đối tượng chính là các học sinh trung học khoảng 13-14 tuổi, tương đương với năm 2 theo hệ thống giáo dục Nhật Bản. Người bị bệnh này thường tin tưởng vào sức mạnh siêu nhiên, tự cho rằng mình có các năng lực ấy, hoang tưởng rằng bản thân có sức mạnh vĩ đại nào đó và tin rằng điều đó rất "ngầu", song thực chất mọi người xung quanh sẽ cảm thấy thật thảm hại, không bình thường. (trích từ Wikipedia)

Chậm trễ một hồi, giao diện nạp tiền trực tiếp biến mất, cậu nhóc không nhìn thấy màn trời.

Cậu thiếu niên mắc bệnh trung nhị nằm trên mặt đất, không ngừng lăn lộn: “A a a a a! Con không thấy cái gì cả, không thấy gì hết! Tại sao cha mẹ phải hỏi đông hỏi tây làm gì chứ, con hận mọi người!”

Cha mẹ cậu nhóc nhìn nhau, có chút luống cuống tay chân.

Thiếu gia mặc áo ngủ tơ tằm chỉ hơi nhướng mày, bấm nạp tiền, sau đó tiếp tục nhàn nhã mà xem đoạn phim.

Tuy rằng nữ nhân viên văn phòng có chút đau lòng vì 10.000 đồng, nhưng chỉ cần cô ấy đồng ý thuật lại nội dung màn trời, những người xung quanh sẽ đồng ý chia sẻ đồ ăn và đồ dùng cho cô ấy. Cho nên số tiền kia cũng không thua thiệt cho lắm, cô ấy cắn răng một cái, lựa chọn nạp tiền.

Vân Nhị Yêu Tử không ngừng lướt tin tức, biết được nhiều người không trả nổi 10.000 đồng, dẫn tới không xem được màn trời tiếp theo. Cậu ta tức khắc vui sướиɠ khi thấy người khác gặp họa, há miệng cười không ngớt: “Ha ha ha, tôi không được thấy, mấy người cũng đừng hòng xem được!”

Bởi vì cậu ta cười đến quá khoa trương, đυ.ng trúng miệng vết thương, lại kêu gào lên.

Người bạn thấy biểu cảm cậu ta sắp vặn vẹo, đành lắc đầu. Rốt cuộc đối phương cũng hạ quyết tâm không hề quản cậu ta nữa, yên lặng rời khỏi phòng bệnh. Có thời gian rảnh, không bằng nghĩ cách giúp người nhà tìm ít vật tư.

...

Thế giới mưa bão.

Trong lúc mọi người ở thế giới mưa axit rối rắm hoặc tiếc nuối vì nạp tiền thì ở thế giới mưa bão, lần đầu tiên mọi người thấy màn trời nên đều kinh ngạc phát ngốc.

“Trời sắp sập à?”

“Âm thanh phát ra từ nơi nào vậy!”

“Nó phát ra trên bầu trời Hải Thị! Màn hình trải rộng bầu trời nhìn thật thần kỳ.”

“Phát ngôn viên dự báo thiên tai? Cô ấy vừa nói là thiên tai sao? Tôi không nghe lầm đấy chứ?”

Tiếng nói trên bầu trời tiếp tục vang lên: [Tôi biết, thế giới mọi người đã có hơn một tháng, mỗi ngày đều là ngày nắng, một giọt mưa đều không có rơi. Thậm chí có rất nhiều nơi, tình huống như vậy đã giằng co mấy tháng, gây ra khô hạn, cây nông nghiệp chết héo một mảng lớn.]

Hình ảnh cũng thay đổi theo lời nói, xuất hiện tình huống nhiều nơi nạn hạn hán. Tuy nói hình ảnh có chút mơ hồ, nhưng thu hoạch ngoài ruộng khô khốc, dòng sông khô cạn thì nhìn thấy rõ ràng. Cũng có rất nhiều nơi, giếng nước đều thấy đáy. Người vùng núi phải đi đường rất xa mới có thể lấy nước, mỗi ngày trải qua một cách khó khăn.]

Nhìn hình ảnh đó, mặc dù là Hải Thị có nền kinh tế phát triển, mọi người không có bối rối vì sinh hoạt như thế nhưng đều vì chuyện này mà thấy lo.

[Nhưng mà rất nhanh, mọi người không cần lo lắng khô hạn. Bởi vì bắt đầu từ ngày mai, thế giới của mọi người sẽ nghênh đón cơn mưa đã lâu chưa tới. Cơn mưa ấy sẽ thẩm thấu cho mảnh đất khô cạn, vì toàn bộ thế giới đang sốt cao nghênh đón thời kỳ hạ nhiệt độ.]

Trong hình ảnh, mọi người hoan hô tắm mưa. Họ đắm chìm trong nước mưa, còn lớn tiếng kêu: “Trời mưa! Trời mưa! Hoa màu được cứu rồi!”

[Mọi người nhảy múa ở trong mưa, cởϊ qυầи áo vứt đi, thậm chí trực tiếp tắm trong mưa. Còn có người lo lắng cơn mưa này không được bao lâu, do đó lấy thùng nước, chậu rửa mặt trong nhà ra hứng nước mưa.]