Chương 22: Nạp tiền xem tiếp

Trợ lý giật mình sửng sốt nên vội đi hỏi, rất nhanh đã có kết quả.

Hiện tại phần lớn mọi người đều không nhìn thấy màn trời, chỉ có những người trước đó đã like và tặng hoa cho cả hai đoạn phim mới có thể nhìn thấy. Quan trọng nhất là bất kể dùng bất cứ loại thiết bị gì, đều không thể quay phim hay chụp hình được.

Nói cách khác, toàn bộ thành phố A chỉ có hơn 10.000 người có thể nhìn thấy.

Sớm đã đoán được loại khả năng này, Bành Lam không mấy ngạc nhiên với kết quả ấy.

Anh nhìn về phía màn trời một lần nữa. Mặt trên đang giải thích những hậu quả đáng sợ do mưa bão gây ra, phong cảnh thành phố trong hình ảnh cũng không thuộc bất cứ thành phố nào mà anh biết đến.

Nói cách khác, thế giới mưa bão mà màn trời nhắc tới, không phải thế giới của bọn họ.

Chẳng qua là hơn 10.000 người bao gồm cả anh, bởi vì like và tặng hoa hai lần, cho nên may mắn nhìn thấy một góc của một thế giới khác.



Một thế giới khác...

Bành Lam không tự giác mà nắm chặt cửa sổ, đôi mắt gắt gao nhìn chằm chằm màn trời.

Tận thế mưa axit tới một cách không hề có đạo lý, không hề có điềm báo trước. Rất nhiều người đều hoài nghi, rốt cuộc thì thế giới hiện tại có còn là thế giới mà bọn họ luôn kiên định cho rằng là thế giới chủ nghĩa duy vật hay không.

Thậm chí có người cho rằng nơi này chính là một thế giới giả thuyết, tất cả mọi người đều là sinh vật giả thuyết.

Hoặc địa cầu chính là một ngục giam, tất cả mọi người đều đang ngồi tù. Hiện tại, mưa axit buông xuống chính là những người bên ngoài muốn hủy diệt ngục giam này.

Dù sao thì cách nói nào cũng đều có.

Mà lúc này đây màn trời xuất hiện, dường như chứng thực suy đoán nào đó.

… Ngoại trừ thế giới này, còn có thế giới khác. Thế thì các thế giới khác có phải cũng sắp gặp phải nguy cơ tận thế hay không?

Thế nên, chân tướng thế giới là cái gì? Chân tướng vũ trụ là cái gì? Sinh mệnh loài người tồn tại có ý nghĩa gì?

Có phải bên ngoài còn một trời đất bao la rộng lớn hơn, tất cả mọi chuyện có phải đều bị ai đó khống chế hay không?

Thậm chí bao gồm sự xuất hiện của màn trời, có phải cũng là trò thực nghiệm hoặc trò lừa gạt nào đó chăng?

Biểu cảm Bành Lam không có biến hóa gì, nhưng các loại suy nghĩ cứ cuồn cuộn không ngừng trong lòng. Thậm chí ngón tay anh dùng sức mà bẻ gãy khung cửa sổ, máu chảy không ngừng.

Trợ lý nhìn thấy mà trong lòng run sợ, tình huống này... màn trời đang nói chuyện đáng sợ gì sao? Tại sao vẻ mặt đội trưởng Bành đáng sợ như vậy chứ?

Đúng vào lúc này, Bành Lam ngẩn ra.

Bởi vì hình ảnh màn trời đột nhiên dừng lại. Một bảng thông báo xuất hiện, thậm chí bảng thông báo còn xuất hiện ngay trước mặt Bành Lam…

[Thời gian xem thử đã kết thúc, xin hãy nạp tiền để xem tiếp.]

Nạp tiền?

Đột nhiên nhảy sang phong cách thu tiền, làm tất cả lý luận về một âm mưu nào đó, nỗi lòng Bành Lam đang cuồn cuộn dâng trào, trong nháy mắt như bong bóng bị xì hơi.

Biểu cảm Bành Lam trở nên rất kỳ lạ, giống như đang tức giận, cũng giống như bị táo bón.

Trợ lý cẩn thận hỏi: “Đội trưởng Bành?”

Bành Lam bấm xác nhận, sau đó lại xuất hiện giao diện nạp tiền.

[Lần xem này yêu cầu 10.000 tệ, mời nạp tiền.]

Mắt Bành Lam không chớp mà xác nhận nạp tiền.

[Nạp tiền thành công, hoan nghênh xem tiếp.]

Màn trời chiếu tiếp đoạn phim, điện thoại di động của Bành Lam lại rung một hồi. Anh thử lấy ra nhìn xem thì thấy, là tin nhắn ngân hàng: Tài khoản XXXX của bạn vào ngày 27 tháng 9 hoàn thành giao dịch -10.000.00, số dư XXXXXX.

Đồng tử Bành Lam co rụt lại, vậy mà trực tiếp trừ tiền trong tài khoản thật!

Tiền trong tài khoản của mình, tới tận thế rồi thì cũng chỉ là một chuỗi con số, vậy mà có thể dùng để thanh toán chi phí xem màn trời.

Chuyện này với việc xem miễn phí có gì khác nhau?

Cùng thời khắc đó, ở các nơi khác tại thành phố A, có hơn 10.000 người đều thấy được màn trời.

“Vậy mà là tận thế mưa bão! Hóa ra còn có một thế giới khác xui xẻo giống chúng ta.” Một cô nữ sinh trẻ tuổi bò ra từ trong tầng hầm, nhìn bầu trời rồi lẩm bẩm nói.

“Mưa bão, chắc tình hình sẽ tốt hơn mưa axit nhiều nhỉ? Xem ra chúng ta vẫn thảm hơn rồi.” Một người trung niên nhìn người trong nhà vì cơn mưa axit sắp đến mà vô cùng bận rộn, trên mặt toàn nỗi lo lắng sợ hãi. Vậy mà ông có chút hâm mộ thế giới mưa bão kia.

Ở tòa biệt thự thành phố trị giá mấy tỷ, đám người hầu vẫn gọn gàng ngăn nắp mà bận rộn tới lui như cũ. Còn thiếu gia thì mặc chiếc áo ngủ bằng tơ tằm ngồi ở trên ban công, uống nước nhìn bầu trời, vẻ mặt bình tĩnh: “Ồ, càng ngày càng thú vị rồi đấy.”