“Qua báo cáo kiểm tra, tình trạng khôi phục của người bệnh rất khá. Đặc biệt là so với ngày hôm qua, kết quả kiểm tra các hạng mục đều rất tốt. Người bệnh có thể tỉnh lại, chính là một tín hiệu tốt.” Bác sĩ cầm bản báo cáo kiểm tra mới, rất vui vẻ nói.
Vệ Nguyệt Hâm gật đầu: “Thời gian bà ngoại tôi tình lại, sẽ càng ngày càng dài sao?”
“Theo lý mà nói hẳn là như vậy, kế tiếp chúng ta cần tiếp tục quan sát một đoạn thời gian.”
Vệ Nguyệt Hâm yên tâm rất nhiều. Nhưng nhìn một xấp giấy báo cáo kiểm tra, trong lòng cô không khỏi thở dài.
Đều là tiền đấy. Ngày hôm qua mới vừa nộp tiền, chắc là không còn thừa bao nhiêu tiền đâu nhỉ?
Không được, cô phải làm đoạn phim tiếp theo.
Cô hỏi Trưởng phòng Nhân sự: “Muốn tiếp tục làm đoạn phim tiếp theo của thế giới mưa axit không?”
Trưởng phòng Nhân sự nhanh chóng trả lời: “Tạm thời không cần. Cô đã cung cấp rất nhiều manh mối, những người tham gia trò chơi cần có thời gian tiêu hóa. Cô bắt đầu làm quyển sách thứ hai đi.”
Vệ Nguyệt Hâm gãi cằm, haiz, uổng công mình bóp mũi xem tiểu thuyết cả đêm.
Cô mở quyển sách thứ hai ra.
Vốn dĩ cho rằng cũng muốn chịu đựng đau dạ dày mới xem nổi, kết quả, ồ? Vai chính thế giới này còn tạm được.
Đây là một thế giới mưa, mưa rơi liên miên không dứt. Toàn bộ mực nước của thế giới sẽ không ngừng tăng cao, chưa tới nửa tháng đã ngập đến độ cao lầu sáu.
Mọi người trôi dạt khắp nơi, thiếu đồ ăn. Nước mưa còn mang đến bệnh tật, đói khát, khủng hoảng, mất liên lạc. Trong nước xuất hiện các loại sinh vật nguy hiểm, ví dụ như sâu, rắn….
Người với người vì không gian sinh tồn cùng với vật tư mà tranh đấu không thôi, lộ ra răng nanh hung ác nhất với đồng loại.
Nữ chính trong sách, chính là người chết trong tay bạn trai.
Giai đoạn trước cô ta vẫn luôn nuôi bạn trai và người nhà bạn trai. Ăn hết đồ ăn trong nhà, cả nhà bạn trai ép cô ta phải ra ngoài tìm kiếm đồ ăn. Tìm không thấy đồ ăn, họ sẽ bán cô ta cho đàn ông khác đổi lấy đồ ăn.
Lúc nữ chính tuyệt vọng nhất, phát hiện chiếc nhẫn tổ truyền của mình có không gian. Kết quả còn chưa kịp làm cái gì thì đã bị tra nam phát hiện, tra nam gϊếŧ cô ta rồi cướp không gian.
Nữ chính mang theo hận ý ngập trời trọng sinh trở về trước khi mưa bão đến, mở ra không gian. Cô ta điên cuồng độn vật tư, sau đó khi mưa bão vừa đến bèn thu thập cả nhà tra nam.
Đọc rất đã, chỉ là trước khi trọng sinh nữ chính quá ngu xuẩn.
Thằng bạn trai khốn nạn như vậy, tại sao không phản kháng mà còn bị gã áp bức phải làm việc cho gã.
Vất vả lắm mới có được không gian, lại bị người ta phát hiện.
Sau khi trọng sinh, cô ta trở nên lợi hại hơn trước nhiều. Gặp thần gϊếŧ thần, gặp Phật gϊếŧ Phật, y như thay đổi thành một người khác. Nếu mà kiếp trước có một chút tính tình tàn nhẫn này, ít nhất cũng có thể lôi kéo tra nam cùng chết, hà tất phải sống nghẹn khuất đến thế chứ?
Vệ Nguyệt Hâm vừa chửi thầm vừa đánh dấu manh mối quan trọng để làm văn án, sau đó bắt đầu cắt đoạn phim.
...
Thế giới mưa bão.
Trương Hiểu mở mắt, thở dốc từng ngụm từng ngụm. Cô ta nhìn trái rồi lại nhìn phải, nơi này là chung cư mà cô ta thuê. Nhưng sau nửa tháng mưa bão liên tục, không phải chung cư đã bị ngập rồi sao?
Sau khi chung cư bị ngập, mọi người không thể không chèo thuyền rời khỏi. Có người chết đuối, có người bị đồ vật dơ bẩn trong nước làm xước da, do đó cảm nhiễm mà chết. Cũng có người không muốn từ bỏ vật tư, bị vật tư trầm trọng kéo xuống nước. Thậm chí có người bị người khác cướp vật tư đánh chết, hoặc bị lũ lụt cuốn đi không rõ tung tích.
Mà cô ta cũng ngay khoảng thời gian đó, bị cả nhà bạn trai Triệu Võ bắt làm nô dịch. May mắn phát hiện không gian, nhưng cô ta lại bị gϊếŧ người đoạt bảo!
Nghĩ đến trước khi chết đau khổ và tuyệt vọng, Trương Hiểu nghiến răng nghiến lợi, hai mắt đỏ bừng.
Bỗng nhiên ý thức được điều gì, cô ta vội vàng chạy vào phòng ngủ đi lục tủ. Tìm được một chiếc nhẫn ngọc, cô ta mừng phát khóc.
Nhẫn vẫn ở đây, không gian của cô ta vẫn còn!
Chỉ cần có không gian, cô ta nhất định sẽ sống rất tốt, sau đó gϊếŧ sạch tất cả những người từng tổn thương mình!
“Hiểu Hiểu, em làm sao vậy? Kêu em đi rửa trái cây, mới xoay người đi mà em lại chạy vào phòng ngủ.”
Âm thanh quan tâm vang lên, Trương Hiểu xoay người. Nhìn thấy Triệu Võ đứng ở cửa phòng ngủ, cô ta hận không thể nhào lên xé nát gương mặt giả mù sa mưa kia.
Triệu Võ ở nhà kế bên. Kỳ nghỉ Quốc khánh lần này, bố mẹ và em gái ở dưới quê lên thăm gã. Gã nhường căn hộ của mình cho bọn họ ở, còn bản thân thì dọn qua ở chung với cô ta.
Cũng bởi vì nguyên nhân này mà khi mưa bão đến, cả gia đình kia đều bị vây ở nơi này. Ăn uống đồ của cô ta, ép cô ta đi tìm đồ ăn cho họ. Bọn họ đánh ngất cô ta rồi bán cho đàn ông khác, kết quả là còn gϊếŧ chết cô ta để cướp không gian!
Một đám lòng lang dạ sói!