Chương 14: Cô là ai? (2)

Cả trong lẫn ngoài nhà hàng này, đều là người của bọn họ. Bởi vì vẫn chưa làm rõ ràng trên người Sử Phi Địch rốt cuộc có bí mật gì, bọn họ không dám bố trí quá nhiều camera. Nhưng mỗi một nơi Sử Phi Địch có khả năng tới, đều bố trí người chờ sẵn.

Đương nhiên nhà vệ sinh nam được chiếu cố trọng điểm.

Sử Phi Địch vào nhà vệ sinh, vừa đi vừa nhún nhảy như bay. Có điều hắn cũng không ngu đến nỗi nào, biết tìm một gian phòng khá kín để đi vào.

Trong nhà vệ sinh, một người đang soi gương sửa sang lại cổ áo, một người khác đang ngồi trong một gian phòng làm bộ đi cầu.

Tổng cộng chỉ có ba gian phòng. Gian phòng mà hắn đang ngồi, một bên cửa còn chưa đóng kín mít, một bên còn có người đang xem đoạn phim ngắn và mở loa ngoài.

Hai người cách kẹt cửa liếc nhau, dùng phương pháp bình thường thì không nhìn thấy cái gì.

Vì thế người đang sửa sang lại cổ áo lấy ví tiền ra, không cầm chắc ví tiền dẫn tới tiền xu bên trong rải đầy đất.

“Ai da!” Anh ta vội vàng nhặt tiền xu.

Một đồng tiền xu rớt tới trước mặt người đang ngồi bồn cầu, anh xoay người nhặt.

Người đang ngồi cầu kêu to lên: “Mẹ nó, anh bị biếи ŧɦái à, tự nhiên đi nhìn lén tôi!”

Người nhặt tiền giận dữ: “Ai nhìn lén anh! Anh có cái gì đẹp mà nhìn.”

“Còn nói không phải nhìn lén tôi, anh cố ý ném tiền dưới chỗ tôi ngồi mà!”

“Tại nó tự lăn, tôi có biện pháp nào đâu chứ. Anh mới là biếи ŧɦái đó, đi ị mà còn mở cửa, mở loa xem phim. Bộ anh coi nhà vệ sinh là nhà của mình à!”

“Tôi muốn đi ị như thế nào thì đi ị như thế đó, bộ anh quản được sao?”

Trong lúc hai người tranh chấp, đυ.ng vào tấm vách ngăn ầm ầm. Đồng xu, mắt kính, di động gì đó rơi đầy trên đất.

Thông qua camera mini đã được xử lý đặc biệt, có thể nhìn thấy tình huống của Sử Phi Địch ở cách vách.

Sử Phi Địch đang vui vẻ rạo rực mà lấy phần thưởng từ hệ thống ra. Nhìn chiếc hộp màu đỏ xuất hiện trước mắt, hắn khϊếp sợ đến nỗi miệng không khép được. Ngay sau đó buồng vệ sinh cách vách gây lộn ầm ĩ.

Hắn lấy phần thưởng, không dám cử động dù chỉ một chút.

Bên ngoài cãi nhau, cũng cãi không đến nơi này. Ngược lại tiếng khắc khẩu còn yểm hộ cho hắn, vì thế hắn tiếp tục lặng lẽ mở hộp quà ra.

Tiếng phốc vang lên, hộp quà biến mất, biến thành một bộ đồ bảo hộ.

Nón, quần áo, bao tay, giày bó, mặt nạ bảo hộ hô hấp...

Mỗi một món đều lơ lửng trước mặt Sử Phi Địch, hệt như đạo cụ trong trò chơi.

Hắn duỗi tay cầm nón lên, chiếc nón đột nhiên biến lớn, hoàn hảo mà đội lên trên đầu hắn.

Hệ thống giải thích: “Đây là đồ bảo hộ phòng mưa axit. Dù cho trên bầu trời rơi mưa axit cường độ cao đi nữa, chỉ cần mặc bộ đồ này vào thì hoàn toàn không cần lo lắng.”

Sử Phi Địch suýt chút nữa cười ra tiếng, vội vàng che miệng lại.

“Về sau tôi không cần lo lắng mưa axit nữa hay sao?”

Hệ thống tiếp tục dụ dỗ: "Đây chỉ là một phần khen thưởng nhỏ nhoi mà thôi. Mục tiêu của anh chính là xây dựng một tòa thành kháng axit, làm thành chủ. Chỉ cần hoàn thành nhiệm vụ, là có thể nhận được nguyên liệu xây thành.”

Sử Phi Địch tức khắc hào khí tận trời: “Thành chủ! Thành chủ! Ha ha ha, tôi tới đây!”

“Nhiệm vụ kế tiếp: Hôn lên mặt người đẹp, khen thưởng nhiệm vụ: 100 viên gạch xây dựng kháng axit.”

“Chỉ có 100 viên?”

“Nhiệm vụ đơn giản, khen thưởng sẽ ít đi. Mặt sau còn có các phần thưởng như nước sơn kháng axit, pha lê kháng axit, trang trại sơ cấp, nhà máy nước, vòng bảo hộ kháng axit siêu cấp cho toàn thành phố.”

Sử Phi Địch nghe tới đó, lập tức khẩn trương không thôi. Hắn vội vàng cất đồ bảo hộ trước mặt vào hệ thống.

Chỉ có một bộ đồ thì tính là cái gì, đây chỉ mới là bắt đầu mà thôi.

Trong mắt hắn bùng cháy lên ngọn lửa dã tâm, hùng dũng oai vệ, khí phách hiên ngang mà đi ra ngoài.

Khi đi ngang qua gương, hệ thống nói: “Mụn trên mặt anh đã phai nhạt, mỡ bụng cũng gầy một vòng. Đây cũng là một trong những phần thưởng.”

Sử Phi Địch nhìn chính mình trong gương, nốt mụn trên mặt hắn lập tức phai nhạt đi, cái bụng căng phồng cũng xẹp xuống.

Cả người nhìn thuận mắt hơn trước gấp mấy lần.

Sử Phi Địch sờ cằm, làm một tư thế rất chi là dầu mỡ: “Xem ra vẻ đẹp trai của tôi sắp bộc phát ra rồi!”

Hệ thống: “...” Ọe, tự tin thấy ớn.

Sau khi hắn rời khỏi, người nhặt tiền xu với người ngồi bồn cầu đều ngừng lại.

“Vừa rồi cậu có thấy không?

“Tôi không bị mù.”

“Hắn có thể biến ra đồ vật từ hư không! Thế giới này thật là càng ngày càng không thực tế.”

“Mới vừa rồi di động đã quay lại, mau chia sẻ cho đội trưởng Bành!”