Dung Chiêu nghe lời này, sắc mặt không những không dịu đi mà ánh mắt càng thêm lạnh lùng, lướt qua Chúc Thụy Hồng một cái rồi quay lại nhìn Chúc Tử Linh. Hắn bình thản hỏi, giọng điệu nghe như không vui không giận:
“Vương phi lẽ nào vẫn nhớ thương đồ ăn ở phủ Thượng thư, cảm thấy ở phủ ta không bằng?”
“Hả? Không có đâu.” Chúc Tử Linh nghe hỏi thì mơ màng đáp, buột miệng nói: “Đồ ăn ở đây không ngon lắm, thua xa phủ Vương gia.”
“...” Dung Chiêu nghe vậy thì khựng lại, mắt hơi híp lại, dường như không tin, hỏi thêm, giọng trầm hơn:
“Vậy sao Vương phi vẫn ăn vui vẻ như thế?”
Không lẽ về đây một chuyến liền hối hận, muốn quay lại?
Chúc Tử Linh ngơ ngác chớp mắt vô tội, đáp:
“Dù sao không ăn thì phí mà…”
Nói xong, cậu chợt nhận ra, Dung Chiêu vốn rất kén ăn, đồ ăn ở phủ Lệ Vương ngon như vậy mà hắn còn chẳng ăn mấy miếng. Đồ ở phủ Thượng thư kém thế này, chắc hắn thậm chí chẳng muốn đυ.ng đến.
“Ngài không muốn ăn phải không? Hay là…” Chúc Tử Linh nghĩ ngợi, nói tiếp:
“Phần của ngài để ta ăn luôn nhé?”
“...” Sắc mặt Dung Chiêu càng trầm xuống.
“Im ngay!” Chúc Thụy Hồng thấy Chúc Tử Linh nói chuyện với Dung Chiêu tùy tiện vô lễ như vậy, không nhịn được nữa, lo sợ cậu gây họa khiến cả nhà bị liên lụy, vội quát:
“Đừng ngụy biện nữa, mau buông đũa xuống, quỳ xuống xin lỗi Vương gia ngay!”
Chúc Thụy Hồng suýt thì muốn tự tay kéo Chúc Tử Linh xuống. Ai ngờ cậu vẫn ngồi trên ghế, nhìn ông ta, thản nhiên nói:
“Ta xin lỗi làm gì? Là ông chuẩn bị đồ ăn dở nên Vương gia mới không muốn ăn đấy chứ.”
“Ta nghĩ ông cứ tiếp tục quỳ là được rồi.”
“...” Chúc Thụy Hồng suýt thì lên cơn đau tim vì tức.
Ông định mắng tiếp, nhưng nhìn thấy vẻ mặt âm trầm của Dung Chiêu thì không dám để cảnh tượng lố bịch này làm hắn càng thêm phẫn nộ. Vội vàng cúi đầu dập đầu liên tục, Chúc Thụy Hồng nói:
“Vương gia thứ tội, vi thần dạy con không nghiêm, mới để ra loại bất kính, không biết trên dưới, dám mạo phạm Vương gia như vậy, tất cả là lỗi của vi thần!”
“Vi thần sẽ lập tức bảo người dẫn nó xuống giáo huấn nghiêm khắc, nhất định không để nó sau này còn có hành vi vô lễ như thế nữa, xin Vương gia bớt giận!”
Chúc Thụy Hồng vừa nói vừa định gọi người tới áp giải Chúc Tử Linh xuống.
Chúc Tử Linh thấy vậy vẫn không hề hoảng sợ, nghiêng đầu nhìn về phía Dung Chiêu, khó hiểu hỏi:
“Ta đã làm gì vô lễ với ngài?”
“...” Nghe vậy, sắc mặt Dung Chiêu có chút kỳ quái, giọng lạnh lẽo đáp:
“Ngươi còn cảm thấy mình chưa đủ vô lễ sao?”
Nhưng hôm nay như vậy thật ra cũng chưa là gì. Trước đây cậu còn dám yêu cầu hắn mang thức ăn thừa và trứng về, mới thực sự là vô lễ.
Nghe lời của Dung Chiêu, Chúc Thụy Hồng càng thêm kinh hãi, quay sang trừng mắt mắng lớn:
“Ngươi còn dám hỏi?! Trước đây ngươi tuy không có tài cán gì, chẳng làm được việc lớn, nhưng ít ra vẫn giữ được chút lễ nghi. Giờ thì sao? Ngươi đã trở nên bất hiếu, bất kính, đúng là nghiệt tử!”
“Bắt nó lại cho ta! Đưa tới từ đường quỳ gối sám hối!”
Những gia nhân trong phủ Thượng thư đã quen với uy nghiêm của Chúc Thụy Hồng, nghe lệnh liền do dự một chút rồi định hành động. Nhưng ngay khi họ tiến lại gần Chúc Tử Linh, bỗng vang lên một tiếng vỡ giòn của đồ sứ, sau đó là những tiếng kêu thảm thiết. Trong nháy mắt, mấy gia nhân ngã lăn ra đất, ôm lấy vết thương do mảnh sứ cứa vào, đau đớn rêи ɾỉ.
“Bản vương đã cho phép ngươi nói chưa?” Dung Chiêu thu lại ngón tay vừa làm vỡ chiếc bát sứ, lạnh lùng nhìn Vương Hướng Hòa.
Chúc Thụy Hồng hoàn toàn đờ người, nhìn cảnh tượng vừa xảy ra mà đầu óc nhất thời không kịp phản ứng.
“Chúc đại nhân thân là Lễ bộ Thượng thư, lễ nghi của phu nhân và con trai lại như thế, chẳng lẽ ngươi không có trách nhiệm gì sao?”
Dung Chiêu chậm rãi nói, thu ánh mắt lại, cầm lấy một mảnh sứ còn lại nghịch giữa các ngón tay.