Chương 49

Nhìn dáng vẻ cậu ta, dường như ban đầu còn định giở thói ngang bướng từ chối. Nhưng khi thấy Dung Chiêu đầy sát khí và vẻ mặt không kiên nhẫn, Chúc Tử Trân liền mềm nhũn, chân tay run rẩy.

Dù trong lòng không muốn, nhưng trước uy thế của Dung Chiêu, cuối cùng cậu ta không dám biểu hiện sự bất kính, chỉ cắn răng tạ ơn, ánh mắt không dám nhìn thêm vào Dung Chiêu và bức tượng.

Hồ thị xót con vô cùng, nhưng cũng chẳng thể nói gì thêm để phản đối.

Nhìn hai người họ giận mà không dám nói, Chúc Tử Linh càng cảm thấy chủ ý của Dung Chiêu thật tuyệt, tâm trạng cậu tốt hơn hẳn, cảm giác ăn cũng ngon miệng hơn. Đúng lúc thấy cũng đến giờ, cậu liền hỏi thẳng:

"Trong phủ đã chuẩn bị bữa trưa chưa?"

Chúc Thụy Hồng ngẩn người, sau đó vội đáp:

"Quả thực là nên dùng bữa trưa rồi. Hôm nay Vương gia và Vương phi hồi môn, mọi thứ tất nhiên đã chuẩn bị sẵn sàng, không biết ý Vương gia thế nào?"

Ông nhìn sang Dung Chiêu, thấy hắn không phản đối, liền lập tức bảo người chuẩn bị tiệc.

Chúc Tử Trân đã đến thì giờ cũng khó mà rời đi, chỉ có thể miễn cưỡng đi theo, lén lút nhìn Hồ thị.

Tên này rõ ràng vẫn là bộ dạng kẻ tham ăn, nhưng giờ không còn lao vào đánh cậu nữa, lại học được cách chơi xỏ, khiến người ta càng thêm khó chịu.

Cũng không biết Lệ Vương đã từng thấy dáng vẻ ăn uống không ngừng của cậu ta chưa, làm sao lại không trị được cái thứ nửa người nửa ma này cơ chứ?

Hồ thị vốn đã nghĩ ra vài chiêu trò để hành hạ Chúc Tử Linh, nhưng giờ vì có Dung Chiêu ở đây nên không dám làm gì, chỉ có thể lén bảo bà Lưu hủy hết những sắp đặt đó.

Mấy người cùng ngồi vào bàn, nhưng vì Dung Chiêu – vị “đại Phật” khó đoán vui buồn lại không thể đắc tội – có mặt, bầu không khí vẫn lúng túng và căng thẳng.

Bàn tiệc bày biện vô cùng thịnh soạn, nhưng Dung Chiêu chỉ nhíu mày liếc qua rồi không hề động đũa.

Hắn không ăn, người khác tất nhiên cũng không dám động.

Chỉ riêng Chúc Tử Linh là chẳng mảy may để ý, thản nhiên gắp một miếng thịt Đông Pha bỏ vào miệng.

Ăn hai ngày ở phủ Lệ Vương, giờ quay về phủ Thượng thư, Chúc Tử Linh lập tức cảm nhận rõ sự khác biệt về tay nghề giữa hai bên đầu bếp, trong lòng càng thêm vui vì đã "bám được" Dung Chiêu.

Dẫu mùi vị kém hơn hẳn, nhưng so với việc kén chọn món ăn, điều Chúc Tử Linh quan tâm hơn là có ăn được hay không.

Mấy món trước mặt dù không bằng đồ ăn thường nhật ở phủ Lệ Vương, nhưng so với khẩu phần của người thường thì đã là mỹ vị. Đồ của phủ Thượng thư không ăn thì phí, nên Chúc Tử Linh ăn sạch rất nhanh.

Những người khác thấy cậu gan lớn như vậy, đều ngạc nhiên sững sờ.

Chúc Thụy Hồng vốn nghĩ rằng sau khi gả vào phủ Lệ Vương, Chúc Tử Linh chắc hẳn đã biết kiềm chế dáng vẻ tham ăn như quỷ đói, không còn thất lễ như trước. Nào ngờ trước mặt Dung Chiêu, cậu ta vẫn dám vô lễ vì ăn!

Chúc Thụy Hồng kinh hãi nhìn về phía Dung Chiêu, quả nhiên thấy sắc mặt hắn càng thêm khó coi, tựa như sắp nổi giận.

“Ngon đến vậy sao?” Dung Chiêu nhíu mày, lạnh lùng nhìn Chúc Tử Linh, giọng nói âm u cất lên.

Ban đầu hắn nghĩ Chúc Tử Linh chán ghét phủ Thượng thư, chuyến hồi môn này chỉ là hình thức. Nào ngờ vừa về, người này liền quên luôn hắn, lại còn ăn uống vui vẻ.

Hừ.

Chúc Thụy Hồng thấy vậy thì tim đập thình thịch. Lệ Vương thực sự nổi giận rồi! Nếu hắn tức giận đến mức trực tiếp ra tay gϊếŧ người thì coi như xong đời!

Chúc Thụy Hồng vội vàng đứng bật dậy khỏi ghế, quỳ xuống đất:

“Vương gia bớt giận!”

Hồ thị và Chúc Tử Trân cũng không dám ngồi thêm, nhanh chóng quỳ theo.

Chúc Thụy Hồng lườm Chúc Tử Linh tức tối, tranh thủ mắng:

“Đồ nghiệt tử! Ngươi chỉ biết ăn thôi sao?! Vương gia còn chưa động đũa, sao ngươi có thể vô lễ như vậy?! Còn không mau xin lỗi Vương gia!”

Chúc Tử Linh cắn miếng cánh gà vừa đưa lên miệng, ngẩn người.