"Phu nhân từ trước đến nay luôn yêu chiều y, có lẽ nhường vinh dự lớn như vậy cho y, phu nhân cũng sẽ không để bụng, vẫn vui mừng mỗi ngày, đồng thời cũng không khiến lời của Vương gia không thực hiện được."
"Hơn nữa, Chúc Tử Trân hiện tại văn không thành, võ chẳng đạt, càng nên học hỏi Vương gia nhiều hơn, nhìn tượng vàng này mà lấy động lực, có thể hưởng chút khí mệnh của Vương gia." Chúc Tử Linh nói với vẻ thành khẩn.
Lời này khiến Hồ thị thực sự phát hoảng. Chúc Tử Trân là đứa con trai duy nhất của bà ta, là cục cưng, là tâm can bảo bối. Chúc Tử Linh ngoài mặt như không đυ.ng chạm gì đến bà, nhưng thực tế là đâm thẳng vào tim bà, còn đau hơn trước.
Còn nói gì mà để Chúc Tử Trân hưởng chút khí mệnh của Lệ Vương…
Ai mà không biết mệnh cách của Lệ Vương là "thiên sát cô tinh"? Chúc Tử Linh đây là muốn Chúc Tử Trân cũng chịu cảnh khắc thê, khắc mẫu, để bà chết sớm sao?!
"Không được!" Hồ thị thốt lên phản đối: "Tượng vàng của Vương gia, lại là vật do Hoàng thượng ngự ban, đặt trong phòng tiểu bối chẳng phải quá thiếu tôn trọng sao! Vẫn nên để ở chính sảnh, người qua kẻ lại đều phải hành lễ, như vậy mới trang trọng thích hợp."
Chúc Tử Linh nghe vậy, vẻ mặt "ngạc nhiên" nói:
"Phu nhân từ khi nào lại biết suy nghĩ đại cục vậy? Trước đây chẳng phải bất kỳ thứ tốt nào phu nhân cũng đều ưu tiên dành cho Chúc Tử Trân sao? Đến cả khóa trường mệnh mà mẫu thân ta chuẩn bị cho ta cũng vào tay Chúc Tử Trân. Sao giờ đến bức tượng vàng quý giá thế này lại không muốn nữa?"
"Hay là phu nhân cho rằng... món quà hồi môn của Vương gia vẫn chưa đủ tốt?"
Hồ thị nghe vậy liền cứng người.
Cái đứa Chúc Tử Linh này sau khi gả cho Lệ Vương, không chỉ to gan lớn mật, mà còn trở nên mồm mép sắc sảo. Những lời thế này giờ cũng dám nói, quả thực là mượn oai hổ mà đắc ý.
Sắc mặt Chúc Thụy Hồng cũng trở nên rất khó coi, tức giận lườm Chúc Tử Linh.
Trước đó ông đã dặn dò Chúc Tử Linh không được nhắc lại những chuyện này, mới đồng ý theo yêu cầu của cậu mà bù đắp toàn bộ sính lễ của mẫu thân cậu, lại còn thêm không ít của hồi môn. Không ngờ Chúc Tử Linh lại không giữ lời, còn ngay trước mặt Lệ Vương nói năng không kiêng nể, muốn kéo cả gia đình họ xuống bùn.
Nhưng Chúc Tử Linh không nghĩ xem, nếu không có ông, đang giữ chức Thượng thư Lễ bộ, không có phủ Thượng thư, thì sau này cậu sẽ lấy gì để đứng vững ở phủ Lệ Vương?
Chúc Thụy Hồng vốn định nhân dịp lần này thắt chặt mối quan hệ với Dung Chiêu, phát huy tác dụng của việc gả Chúc Tử Linh đi. Nhưng thực tế lại khác xa tưởng tượng của ông.
Cho dù Lệ Vương có ý muốn lôi kéo, nhưng vị này quả thực quá khó chiều, tính khí lại thất thường.
Mà Chúc Tử Linh lại càng không nghe lời, không còn là đứa con trai yếu đuối, nhút nhát mà ông nhớ nữa, dường như chỉ chăm chăm gây rối cho ông.
Chúc Thụy Hồng cố gắng giữ bình tĩnh, muốn giải quyết mọi chuyện trước khi Dung Chiêu nổi giận.
Ông làm quan nhiều năm, không thiếu sự nhạy bén đối với những tình huống khẩn cấp, nhưng khi đứng trước Dung Chiêu đầy sát khí, lòng ông không khỏi hoảng loạn.
Thấy Hồ thị đang tức giận lườm Chúc Tử Linh, Chúc Thụy Hồng định lên tiếng thì Dung Chiêu nhíu mày, vẻ không kiên nhẫn:
"Đừng nói nhiều nữa."
Hắn lạnh lùng quét mắt qua cả bọn, rồi nói với Chúc Thụy Hồng:
"Hoặc để trong phòng phu nhân quý phủ, hoặc cho Nhị công tử quý phủ, các ngươi tự chọn đi."
"..." Dưới ánh mắt lạnh lùng của Dung Chiêu, Chúc Thụy Hồng không dám nói thêm, chỉ có thể cúi đầu đồng ý.
Cuối cùng, bức tượng vàng đó vẫn được đặt vào phòng của Chúc Tử Trân.
Chúc Thụy Hồng còn phải gọi Chúc Tử Trân vốn không ra ngoài tiếp khách ra, trực tiếp cảm ơn Dung Chiêu.
Chúc Tử Trân bước vào với gương mặt khó coi, rõ ràng đã biết đây là món "ân điển" gì.