Nhưng không ngờ lễ vật này, không chỉ quý giá, mà còn là một bức tượng mặc áo giáp, cầm kiếm, ánh mắt dữ tợn, thần thái hung hãn như ác quỷ Tu La. Nếu không nhờ y phục và một vài chi tiết trên bức tượng thể hiện rõ đây là y phục của một vị vương gia, thì trông nó không khác gì tượng của một vị thần âm phủ.
Hơn nữa, khí thế bức người, dù đặt dưới ánh sáng ban ngày, cũng đủ làm Hồ thị kinh hãi.
Dĩ nhiên, khi nhận ra đây chính là tượng vàng khắc hình Dung Chiêu, Hồ thị càng muốn ngất xỉu. Bởi ít ra, nếu là tượng của Diêm Vương, dân gian còn có người cầu nguyện, thờ cúng. Nhưng tượng Lệ Vương Dung Chiêu? Ai lại đi thờ một vị ôn thần trong nhà chứ?
Dung Chiêu lại muốn bà ta đặt thứ này trong phòng ngủ. Hồ thị chỉ nghĩ đến thôi đã cảm thấy không thể sống nổi trong căn phòng đó, thậm chí cùng chung một khu cũng không thể.
Sắc mặt Hồ thị tái mét, nhưng Chúc Tử Linh lại không nhịn được cười, hoàn toàn đồng tình với ý kiến này, liền phụ họa:
“Đây chính là tượng vàng mà Hoàng thượng ban tặng để tạc hình Vương gia đấy. Cả Đại Khải chỉ có một bức tượng độc nhất vô nhị, là bảo vật quý giá. Gần như toàn bộ đều được chế tác bằng vàng ròng, chỉ tính giá trị cũng đã lên tới mấy vạn lượng rồi.”
“Nếu không phải nhờ ta nài nỉ, Vương gia sẽ không đem ra làm lễ vật hồi môn đâu.”
“Ta còn lo bức tượng này chỉ được đặt trong thư phòng của phụ thân, phu nhân lại không thường được nhìn thấy. Không ngờ bây giờ phu nhân lại được độc chiếm, thật là khiến người khác phải ghen tị.”
Chúc Tử Linh không giấu được sự hả hê trên mặt.
“Tượng vàng này tuy hình dáng không quá giống, nhưng cũng coi như có vài phần thần thái. Mang theo khí chất và chiến công hiển hách của Vương gia, chắc chắn có thể trừ tà đuổi ác. Sau này phu nhân hẳn là đêm nào cũng ngủ ngon, mơ những giấc mộng đẹp.”
Hồ thị thấy rõ Chúc Tử Linh cố ý chọc tức mình, vừa giận vừa sợ. Nhưng vì Dung Chiêu vẫn đang đứng bên cạnh, bà ta chỉ đành nén giận, không dám biểu lộ chút nào, còn phải miễn cưỡng ra vẻ vui mừng, dè dặt nói:
“Thần phụ cảm tạ Vương gia đã ưu ái. Chỉ là… vật này dù sao cũng là tượng vàng của Vương gia, vô cùng quý giá. Thần phụ thật không dám nhận, hơn nữa đặt trong phòng ngủ cũng có phần không hợp lễ nghi…”
Dung Chiêu lạnh lùng liếc bà ta một cái:
“Lời bản vương nói, chỗ nào không hợp lễ nghi?”
Ánh mắt đó khiến trán Hồ thị lập tức đổ mồ hôi lạnh, Chúc Thụy Hồng vội vàng ngăn không cho Hồ thị nói thêm, tranh thủ cúi đầu tạ ơn:
“Vương gia bớt giận, ý kiến của Vương gia thấu đáo anh minh, không có gì không phù hợp. Chỉ là kẻ ngu dốt này lòng dạ đàn bà, lo trước nghĩ sau, có chút do dự mà thôi. Thần sẽ lập tức cho người đưa tượng vàng sang phòng ngủ của nàng ta.”
Chúc Thụy Hồng nổi tiếng là thanh liêm không xu nịnh quyền quý, nhưng đứng trước Dung Chiêu – người thật sự có thể một lời không hợp liền gϊếŧ mình, ông ta lập tức mềm nhũn như không có xương sống.
Tất nhiên, cũng có thể vì tượng vàng này không đặt trong thư phòng ông như Chúc Tử Linh nói, mà lại là ở phòng ngủ của Hồ thị, nên ông mới thấy dễ dàng chấp nhận như vậy.
Hồ thị thấy không thay đổi được tình hình, còn chồng mình lại hoàn toàn không đứng về phía bà, sắc mặt không khỏi thêm thê lương. Ai ngờ Chúc Tử Linh lúc này lại lên tiếng:
“Thực ra đúng là có chút không hợp lễ nghi.”
Chúc Thụy Hồng và Hồ thị lập tức ngạc nhiên nhìn về phía Chúc Tử Linh.
Rõ ràng vừa rồi cậu cố ý thêm dầu vào lửa, vui sướиɠ trên sự đau khổ của người khác, sao bây giờ lại quay sang nói giúp?
Dung Chiêu khẽ nhướn mày, lặng lẽ chờ xem Chúc Tử Linh lại sắp giở trò gì tiếp theo.
Quả nhiên, Chúc Tử Linh chớp mắt, vẻ mặt vô cùng chính trực nói:
"Trước đây không để ý, giờ nghĩ lại, so với để trong phòng của phu nhân, chi bằng để cho Chúc Tử Trân thì hợp hơn."