Chương 44

Dù hiện tại Chúc Tử Linh lười tính toán với họ, nhưng cũng đừng mong cậu sẵn lòng cho đối phương chút lợi lộc nào.

Vương Hướng Hòa không khỏi kinh ngạc, nhất thời không đáp được lời nào.

Mặc dù nghe nói vị vương phi này sống không tốt ở phủ Thượng Thư, dù sao có một mẹ kế hà khắc. Nhưng ở phủ Thượng Thư cũng không xảy ra chuyện gì lớn, người bình thường đều sẽ nghĩ rằng giữa con cái và cha vẫn có tình thân, máu mủ ruột rà không thể dứt bỏ.

Tuy nhiên, Vương Hướng Hòa đã luôn theo Dung Chiêu, chứng kiến đủ chuyện vô tình giữa cha con trong hoàng tộc, nên có thể hiểu rằng rất có thể giữa Chúc Tử Linh và Chúc Thụy Hồng không hề có tình cha con. Nhưng dù vậy, việc Chúc Tử Linh thẳng thắn nói ra rằng mình không muốn cho cha ruột chút lợi ích nào, quả thật vẫn khiến người khác phải kinh ngạc.

Từ xưa đến nay, các triều đại đều coi trọng hiếu đạo, đặc biệt là trong hoàng thân quốc thích, thế gia danh môn. Nếu ai đó mang tiếng bất hiếu, gần như không còn tiền đồ gì nữa. Vì vậy, dù có bất hòa với trưởng bối, phần lớn mọi người vẫn phải duy trì vẻ cung kính bên ngoài.

Chúc Tử Linh lại cứ thế ngang nhiên nói ra những lời này, chẳng lẽ không sợ mang tiếng bất hiếu, hoặc làm Lệ Vương chán ghét sao?

Hoặc cậu thực ra là vì biết Lệ Vương và hoàng thượng bất hòa, nên tính toán cân nhắc mà cố ý nói ra những lời này?

Vương Hướng Hòa không khỏi nhìn về phía Dung Chiêu, nhưng thấy hắn khẽ cười khẩy, rồi đột nhiên nhìn ông hỏi:

“Bức tượng vàng hoàng thượng ban thưởng đó vẫn còn trong kho phải không?”

Vương Hướng Hòa sững lại:

“Vẫn còn… Là bức năm kia thưởng sao? Vẫn còn.”

Dung Chiêu:

“Vậy thì dùng nó làm lễ hồi môn đi, những thứ khác không cần nữa.”

“Cái này…” Phản ứng đầu tiên của Vương Hướng Hòa là cảm thấy không ổn.

Nghe vậy, Chúc Tử Linh không khỏi tò mò, “Tượng vàng gì? Chính là loại quý giá nhưng không hữu dụng mà ta muốn sao?”

Sắc mặt Vương Hướng Hòa lúng túng, nói:

“Là tượng vàng hoàng thượng đặc biệt ban thưởng, một bức tượng vàng cao một thước, dùng toàn vàng ròng. Chỉ là… tạo hình không được đẹp mắt lắm…”

Một bức tượng vàng ròng lớn như vậy, xét về giá trị chắc chắn là rất quý giá, lại là đồ ngự ban, mặt mũi cũng rất đầy đủ. Nhưng nếu nói về tính thực dụng, thì thật sự chẳng có gì.

Nhiều vàng như vậy, dù giá trị lớn, nhưng là đồ ngự ban, rõ ràng không thể nấu chảy hay bán đi, chỉ có thể giữ lại để thờ.

Hơn nữa, lại được chạm khắc hình Dung Chiêu – một người ai cũng muốn tránh xa. Đặt trong nhà chỉ khiến người ta thấy sợ hãi, xui xẻo. Chưa kể bức tượng này còn được cố ý làm theo hướng hung ác, đáng sợ.

Dung Chiêu ngoài đời tuy khí thế đáng sợ, nhưng ít nhất dung mạo tuấn tú. Nếu dựa theo dung mạo hắn mà làm tượng, ngược lại chắc chỉ có tuấn tú chứ không đáng sợ.

Nhưng bức tượng này thì lại cố làm cho “giống thần mà không giống hình”, gương mặt giống như Diêm La Vương, đến trẻ con nhìn thấy cũng dễ gặp ác mộng.

Đem thứ này ra tặng người, tuyệt đối không phải để xây dựng quan hệ tốt đẹp, mà là để gây thù chuốc oán.

Đến lúc đó, Chúc Thụy Hồng chắc chắn sẽ nghĩ rằng Lệ Vương cố ý nhằm vào mình, e rằng sẽ biến thành kẻ thù của hắn.

Hơn nữa, làm như vậy những người khác cũng sẽ dễ dàng nhận ra Dung Chiêu và nhà ngoại của vương phi không hòa hợp. Những người như Dự Vương có khi còn nhân cơ hội gây chuyện, bất lợi cho Dung Chiêu.

Do đó, Vương Hướng Hòa không muốn Dung Chiêu làm như vậy, nhưng lại không biết khuyên thế nào, vẻ mặt lộ rõ sự khó xử.

“Thứ đó để cũng chướng mắt, lấy ra tận dụng cho đúng mục đích là được.” Dung Chiêu lạnh nhạt nói: “Cứ làm vậy đi.”

Dung Chiêu đã nói rõ ý, Vương Hướng Hòa không còn cách nào khác, chỉ có thể đáp ứng.

Chúc Tử Linh nghe ra Dung Chiêu lại đồng ý làm theo ý mình, lập tức cong môi cười rạng rỡ, vui vẻ nói với hắn: