Chương 40

Nhiệt độ của lò không thể chính xác như lò nướng, nhưng điều kiện hiện tại đã đủ tốt. Các đầu bếp ở đây đều có tay nghề điêu luyện, nắm vững lửa, cơ bản vẫn đảm bảo nhiệt độ mà Chúc Tử Linh cần.

Bánh bông lan không cần nướng quá lâu. Nửa nén nhang sau, mùi thơm ngọt ngào bắt đầu lan tỏa, hấp dẫn hơn hẳn các loại điểm tâm quen thuộc. Ngay cả những người thường xuyên ở bếp cũng không kiềm được sự tò mò và thèm thuồng.

Một lát sau, Chúc Tử Linh cho mở lò, thấy bánh đã nở phồng đều, từng chiếc tròn trịa vàng óng đẹp mắt.

Chúc Tử Linh: “Xong rồi, lấy ra, để nguội là có thể ăn.”

Việc lấy bánh ra khỏi lò là chuyên môn của các đầu bếp. Họ nhanh chóng dùng kẹp dài để lấy từng chiếc bánh ra, không bị bỏng chút nào.

Tuy nhiên, chiếc đầu tiên hơi biến dạng do không ngờ bánh mềm mịn như vậy. Nhưng sau khi quen tay, họ lấy bánh ra một cách thuần thục, không làm hỏng hình dáng bánh.

Mọi người tò mò chen nhau ngắm.

Bánh bông lan vừa ra lò, mùi hương càng thêm nồng nàn. Một số bánh bề mặt bóng loáng nứt ra, để lộ phần ruột mềm mịn vàng nhạt, nhìn thôi cũng khiến người ta muốn cắn một miếng, hoặc ít nhất cũng muốn ấn thử xem độ đàn hồi thế nào.Vì Muốn Ăn No, Ta Gả Cho Tân Đế - Chương 40Vì Muốn Ăn No, Ta Gả Cho Tân Đế - Chương 40

Chúc Tử Linh vốn là người ham ăn nhất, chờ bánh nguội bớt liền cầm một cái lên cắn, gương mặt rạng ngời hạnh phúc.

Dù quá trình chế biến có phần ứng biến, nhưng chỉ cần tuân theo công thức, hương vị làm ra quả nhiên không thể tệ.

Cậu chỉ từng ăn loại bánh bông lan trứng này vài lần vào giai đoạn đầu của tận thế, khi đó món ăn mới lạ này khiến cậu vô cùng ngạc nhiên. Nhưng sau đó không có cơ hội được nếm lại, nên lúc đói bụng cậu không khỏi nhớ đến hương vị ấy.

Hiện tại cuối cùng cũng được thưởng thức lại, Chúc Tử Linh vừa ăn vừa nhớ về những ngày đói khát trong tận thế, cảm thấy đặc biệt hài lòng. Bây giờ, cậu hoàn toàn có thể ăn bao nhiêu tùy thích.

Chúc Tử Linh ăn một cái, rồi lại lấy thêm cái thứ hai... mãi cho đến cái thứ tư, thứ năm, tốc độ ăn mới chậm lại.

Bánh vốn đã thơm ngon, nhưng nhìn cậu ăn còn khiến người khác cảm giác món ăn càng ngon hơn. Những người xung quanh chỉ biết thèm thuồng, nhưng lại không dám giành đồ ăn của vương phi, đành phải lén nuốt nước bọt.

May mắn thay, Chúc Tử Linh không keo kiệt đến mức không chia phần cho người khác. Lò bánh lần này chỉ nướng được chưa đến hai mươi cái, nhưng Chúc Tử Linh cảm thấy như vậy chắc chắn không đủ ăn, nên cậu quyết định làm thêm một mẻ nữa.

Đã làm thêm thì cũng phải có chút lợi ích cho người giúp mình, vì thế sau khi thỏa mãn cơn thèm, Chúc Tử Linh chia cho Tiêu Việt Minh và các đầu bếp mỗi người một cái để nếm thử.

Cậu còn thuận tay đưa cho Chu Sinh – người vừa trải qua một phen kinh hãi – một cái:

"Ăn đi."

Chu Sinh cầm lấy chiếc bánh nhỏ vừa vặn nằm gọn trong lòng bàn tay, bóc lớp giấy dầu ra, rồi cẩn thận cắn thử một miếng với vẻ đầy ngạc nhiên.

Bánh mềm mịn đến mức gần như tan ngay trong miệng, hương vị ngọt ngào lan tỏa từ đầu lưỡi xuống tận cổ họng.

Những món điểm tâm mà Chu Sinh từng ăn trước đây đều không có cái nào mềm mại như thế này, phần lớn đều khá chắc nịch, khiến hương vị tập trung lại một chỗ, không thể lan tỏa trơn tru như bây giờ. Dù có là bánh bao trắng mềm mịn nhất làm từ bột mì cao cấp cũng không thể so sánh với loại bánh bông lan này – tan chảy ngay khi chạm vào đầu lưỡi, mang lại cảm giác nhẹ nhàng đặc biệt.

Khi ăn bánh, Chu Sinh bỗng cảm thấy việc Chúc Tử Linh định lấy món này để làm thân với Lệ Vương không phải là ý tưởng xa vời.