Chương 39

Dám yêu cầu Dung Chiêu đánh trứng, thật không ngờ cậu ta nghĩ ra được!

Phương Giản tự cảm thấy không thể đoán được đường lối của Chúc Tử Linh, liền nhìn cậu bằng ánh mắt vừa phức tạp vừa đề phòng, rồi quay người bỏ đi.

Lúc này, Chu Sinh và những người hầu khác mới thở phào nhẹ nhõm, ngồi bệt xuống đất.

May mà lần này Lệ Vương không thực sự động tay.

Coi như giữ được cái mạng.

Chúc Tử Linh trở lại nhà bếp, không dẫn Dung Chiêu theo, trông cậu cũng chẳng có vẻ gì là gặp chuyện gì lớn.

Mọi người thấy thế thì lòng thầm nhẹ nhõm, nghĩ rằng chắc Chúc Tử Linh không thực sự đi yêu cầu Dung Chiêu giúp đỡ một chuyện lố bịch như thế. Ai ngờ lại nghe cậu thở dài:

“Haizz, Vương gia không chịu giúp, chỉ đành tự chúng ta thử lại thôi.”

“...?”

Chúc Tử Linh nói: “Lần này chúng ta tăng thêm người thử đi. Nếu thật sự không được, thì đành nghĩ cách chế ra dụng cụ đánh trứng rồi tính tiếp.”

“???”

Cậu vẫn còn nghĩ đến dụng cụ đánh trứng sao?

Mọi người nhìn nhau không thể tin được.

Điểm quan trọng chẳng lẽ không phải là cậu dám thực sự yêu cầu Vương gia giúp đánh trứng, mà còn bình an vô sự trở về hay sao?!

Chúc Tử Linh: “Haizz, nếu Vương gia chịu giúp thì chắc chắn sẽ làm xong nhanh hơn, đâu cần vất vả thế này.”

“...”

Cậu còn tiếc nuối nữa chứ...

Những người xung quanh đột nhiên cảm nhận được một loại cảm xúc phức tạp hơn cả Phương Giản –

Rốt cuộc vị Vương phi này là kiểu người gì vậy?!

Lúc này, một thanh niên tuấn tú mặc giáp bước vào, khom người cúi chào Chúc Tử Linh:

“Tham kiến Vương phi, tại hạ là thống lĩnh thị vệ của vương phủ, Tiêu Việt Minh. Vương gia lệnh cho tại hạ đến giúp Vương phi…”

Giọng nói đầy nội lực của hắn bất ngờ khựng lại, sau một lúc mới khó khăn thốt ra hai chữ cuối cùng:

“Đánh trứng.”

Mọi người: ?????

Chốc lát sau: ........

Dù là Tiêu Việt Minh, người vừa nhận lệnh kỳ lạ này, hay những đầu bếp đang đứng quan sát, tất cả đều không khỏi bối rối không nói nên lời.

Ngược lại, Chúc Tử Linh lại rất vui vẻ: “Vương gia cử ngươi đến à? Võ công của ngươi thế nào?”

Tiêu Việt Minh cứng mặt đáp: “Tại hạ tất nhiên không thể sánh với Vương gia, nhưng cũng tạm coi là không tệ.”

Chúc Tử Linh gật đầu: “Vậy thì ngươi thử đi.”

Nói rồi, cậu sai người mang thêm vài quả trứng, lấy ba chiếc đũa buộc lại với nhau đưa cho Tiêu Việt Minh.

“Đánh một chiều, nhanh một chút, khoảng nửa nén nhang là được.”

Tiêu Việt Minh mặt đơ ra, lặng lẽ nhận lấy.

Lần này công việc tiến triển rất suôn sẻ. Võ công của Tiêu Việt Minh quả nhiên không tệ, động tác nhanh nhẹn mạnh mẽ, tay lại rất vững, chẳng mấy chốc mà lòng đỏ trứng vàng óng đã dần chuyển thành màu trắng, trở thành một hỗn hợp sệt mịn, dính chặt vào đũa mà không dễ rơi ra.

Những người từng nghĩ Chúc Tử Linh chỉ nói nhảm, giờ mặt đều hơi đỏ lên, không nhịn được trầm trồ, không còn ai nghi ngờ cậu ta có thể tạo ra một loại điểm tâm mới mà họ chưa từng thấy.

Ngay cả Tiêu Việt Minh, ban đầu còn miễn cưỡng làm, giờ cũng dần hứng thú.

Lòng trắng trứng đã đánh bông xong, sau đó chỉ cần thêm bột mì và dầu, trộn đều là xong.

Trong tương lai, bánh bông lan cần dùng bột mì ít gluten, nhưng ở Đại Khải thì không có loại bột này, phải dùng bột mì pha với tinh bột thay thế. Chúc Tử Linh sai đầu bếp trộn bột theo tỉ lệ, chia nhỏ ra rồi rây từ từ vào hỗn hợp trứng đã đánh bông, vẫn để Tiêu Việt Minh trộn đều.

Cuối cùng, cậu thêm dầu cải, trộn đều, và thế là bột bánh đã sẵn sàng.

Tiếp theo chỉ còn bước nướng bánh.

Nhà bếp của phủ Lệ Vương có sẵn nhiều loại khuôn làm điểm tâm, Chúc Tử Linh chọn loại khuôn có khả năng giữ nhiệt đều, lót giấy dầu, rồi đổ bột bánh vào từng khuôn.

Không có lò nướng hiện đại như sau này, ở đây chỉ có loại lò treo dùng nướng vịt quay hoặc đùi cừu, nhưng Chúc Tử Linh tìm được một cái khung sắt có thể gắn ở giữa lò, coi như tạm được.