Chương 36

Món này hiện tại Đại Khải chưa có, nhưng nguyên liệu và cách làm khá đơn giản, trong thời điểm này vẫn có thể tìm được. Vì vậy, mục tiêu đầu tiên của cậu chính là loại bánh đơn giản nhất: bánh bông lan trứng truyền thống.

Khi những người trong bếp biết Chúc Tử Linh muốn làm bánh ngọt cho Dung Chiêu, ai nấy đều ngạc nhiên.

Vị vương phi mới vào cửa này, nhìn thế nào cũng có vẻ không chỉ không sợ Lệ Vương mà còn… rất quan tâm hắn?

Không có vị phu nhân nào của nhà quyền quý thường xuyên vào bếp, chứ đừng nói đến một vương phi. Những chuyện như "rửa tay nấu canh" thật ra chỉ để lấy lòng, chỉ thỉnh thoảng làm, hoàn toàn không phải chuyện thường xuyên.

Nếu không phải muốn mượn cơ hội này để chiếm được tình cảm của chồng, thì các phu nhân nhà quyền quý chẳng cần tự tay làm gì, chỉ việc sai bảo người hầu là đủ, vì tay nghề của họ cũng chẳng thể nào hơn được đầu bếp chuyên nghiệp.

Như vậy, việc vương phi đích thân làm bánh cho vương gia chẳng lẽ là… muốn lấy lòng?

Nếu là người khác, đây sẽ là chuyện quá đỗi bình thường. Nhưng nếu đối tượng là Lệ Vương…

Mọi người không khỏi nhìn nhau, ánh mắt đầy nghi hoặc.

Nếu chỉ để đứng vững trong vương phủ, chẳng phải tránh thu hút sự chú ý của Lệ Vương còn hợp lý hơn sao?

Việc làm bánh cho vương gia, khả năng cao không thể khiến người ta hài lòng, ngược lại có khi còn khiến đối phương chán ghét.

Hay là… vương phi chỉ đơn thuần lo lắng cho sức khỏe của vương gia, thật lòng muốn làm bánh cho hắn?

Những suy nghĩ của đám người hầu, Chúc Tử Linh không hề hay biết. Cậu yêu cầu lấy bột mì, trứng gà, đường trắng và vài thứ khác, xác nhận trong bếp có lò nướng thì liền gọi một đầu bếp chuyên làm bánh lại, nói: "Tiếp theo ngươi cứ làm theo các bước ta nói."

Đầu bếp ngẩn ra. Vương phi muốn chỉ đạo hắn làm bánh? Chuyện này có ổn không?

Chẳng phải đáng lẽ là hắn hướng dẫn vương phi động tay vài cái trong quá trình làm bánh sao?

Chúc Tử Linh không quan tâm đến sự nghi hoặc của đầu bếp, nói thẳng: "Đập trứng ra trước. Ừm… đập 10 quả đi. Sau đó thêm vào bốn lạng đường trắng, đánh tan trứng. À đúng rồi, bát không được dính dầu hay nước, phải đánh cách thủy."

Nguyên liệu mà Chúc Tử Linh yêu cầu rất đơn giản, cách làm cũng không có gì phức tạp. Đầu bếp không khỏi coi thường, đề nghị: "Vương phi muốn làm loại bánh gì? Hay ngài nói rõ, để tiểu nhân làm luôn cho? Chỉ với từng này nguyên liệu, chi bằng làm bánh thạch ngọc thạch đi? Vừa ngon lại vừa đẹp."

Chúc Tử Linh lắc đầu: "Ngươi cứ làm theo ta nói. Ta muốn làm một loại bánh kiểu mới, trước giờ chưa từng có."

"…" Đầu bếp nghe xong càng không tin, nhưng cũng không tiện nói thêm, đành làm theo yêu cầu, đập trứng, cho đường vào, bắt đầu đánh.

Đánh đều xong, đầu bếp dừng lại hỏi bước tiếp theo.

"Trứng này cần phải đánh tiếp," Chúc Tử Linh nói, "Phải đánh đến khi thành dạng sệt hơi trắng mới được."

Đầu bếp cau mày: "Trứng gà làm sao có thể đánh thành màu trắng?"

"Được mà, chỉ là cần thời gian lâu một chút, tốc độ nhanh hơn một chút." Chúc Tử Linh chắc chắn.

Đầu bếp nửa tin nửa ngờ đánh tiếp một lúc, trứng đặc hơn hẳn nhưng vẫn chưa đạt đến dạng sệt mịn màu trắng.

Đầu bếp không nhịn được nói: "Vương phi nghe cách làm này ở đâu vậy? E rằng là nhầm lẫn rồi. Trứng này không thể đánh thành màu trắng được đâu." Đánh đến đây tay hắn đã mỏi nhừ.

Chúc Tử Linh vẫn kiên trì: "Được mà."

Đầu bếp bất đắc dĩ đánh tiếp, nhưng nửa ngày trôi qua vẫn không thành. Những người tò mò đứng xem xung quanh không khỏi xì xào bàn tán.

Vương phi này chắc là tin nhầm vào lời nói vớ vẩn của ai đó rồi? Còn gì mà bánh kiểu mới, đúng là người tay chưa từng chạm việc bếp núc thì làm gì ra hồn món ăn…

Ngay cả Chu Sinh đứng bên cũng cảm thấy xấu hổ, nhỏ giọng hỏi Chúc Tử Linh: "Thiếu gia, cậu có nhầm không thế?"

Chúc Tử Linh nhíu mày. Cậu nhớ rõ rằng dù đánh tay cũng có thể thành công, chẳng lẽ là do không có dụng cụ chuyên dụng, kỹ thuật không đúng? Hay tốc độ không đủ nhanh?