Chương 32

Chúc Tử Linh trở về viện của mình, liền thấy Chu Sinh và hai a hoàn Hồng Tiêu, Lục Lan đang đứng ở tiền sảnh, dường như đang tranh cãi điều gì đó.

“Chúng ta là nha hoàn hồi môn của phu nhân sắp xếp cho vương phi, từ trước đến nay đều là làm việc thân cận hầu hạ chủ tử. Dựa vào đâu bắt chúng ta làm việc nặng? Huống hồ bên cạnh vương phi sao có thể chỉ có một người hầu hạ? Ngươi là nam nhân, làm việc không đủ tỉ mỉ, tất nhiên phải để chúng ta giúp đỡ mới đúng.”

Người nói là Hồng Tiêu, người có dáng vẻ tinh nhanh xinh đẹp hơn. Bên kia, Lục Lan với dáng vẻ yếu đuối lại chau mày, nhẹ nhàng nói:

“Vương phi mới gả đến, đang lúc thiếu người, tại sao lại muốn đẩy chúng ta ra ngoài? Chúng ta tuy do phu nhân sắp xếp, nhưng cũng là hồi môn của vương phi. Vương phi cớ gì vì phu nhân mà không tin tưởng chúng ta?”

“Dù không cho hầu cận, chúng ta cũng có chút tay nghề thêu thùa, không đến nỗi bị đẩy đi làm công việc quét dọn mới phải.”

Chu Sinh hoàn toàn không có thiện cảm với hai nha hoàn này. Bị họ ép hỏi, hắn liền trầm mặt nói:

“Chuyện của vương phi luôn do một mình ta xử lý, không cần các ngươi lo lắng. Các ngươi chỉ là nha hoàn, chủ tử muốn sắp xếp thế nào là quyền của chủ tử. Chẳng lẽ các ngươi còn muốn chống đối?”

“Còn nhắc đến phu nhân, các ngươi định hy vọng phu nhân của phủ Thượng Thư đến Lệ Vương phủ làm chủ cho các ngươi sao?”

Thông thường, các nha hoàn hồi môn bên cạnh chính thất rất hay được chồng nạp làm thông phòng tiểu thϊếp. Dù ở bên cạnh các hoàng tử, thân vương, việc có danh phận không dễ dàng đến thế, nhưng nhìn Hồng Tiêu và Lục Lan, một người dáng vẻ kiều diễm nổi bật, ngũ quan xinh đẹp, một người dịu dàng yếu đuối như liễu trước gió, rõ ràng phu nhân nhà họ Hồ đang có ý định để họ quyến rũ Lệ Vương.

Dẫu không mong Chúc Tử Linh gả cho Lệ Vương, nhưng nay hôn lễ đã xong, nếu sau này hậu viện của Lệ Vương có thêm người khác chiếm lấy sủng ái, khiến Chúc Tử Linh bị lạnh nhạt, thậm chí bị chính những nha hoàn ngày xưa của mình bắt nạt, thì Chu Sinh càng không thể chịu được.

Bởi vậy, việc hắn có thể nhìn Hồng Tiêu và Lục Lan thuận mắt mới là chuyện lạ.

Thiếu gia còn có lòng tốt để họ làm nha hoàn lao động nặng, theo ý cậu thì đáng lẽ nên trực tiếp đuổi cả hai ra khỏi chính viện, đưa họ đến nơi như phòng giặt đồ mới đúng.

Tuy nhiên, Hồng Tiêu và Lục Lan rõ ràng không nghĩ vậy.

Chúc Tử Linh trước đây ở Thượng Thư phủ luôn là người nhu nhược, dễ bị bắt nạt, chẳng ai để ý đến. Nay đến Lệ Vương phủ, Hồng Tiêu và Lục Lan vẫn nghĩ rằng việc kiểm soát Chúc Tử Linh không phải là điều khó.

Trước đây, khi bị nhốt, đúng là họ sợ hãi vô cùng, nhưng nỗi sợ là từ Lệ Vương gϊếŧ người không chớp mắt, lo rằng Chúc Tử Linh sẽ liên lụy đến họ và mất mạng. Giờ được thả về dưới trướng Chúc Tử Linh, hai người biết đã không còn lo về tính mạng, nên bắt đầu suy tính tìm cách kiềm chế Chúc Tử Linh, để bảo vệ bản thân trong Lệ Vương phủ nguy hiểm này, thậm chí hy vọng tiến xa hơn.

Nghe Chu Sinh nói, Hồng Tiêu nhướn mày, cười lạnh, định nói thêm điều gì đó, nhưng đúng lúc ấy, Chúc Tử Linh bước vào.

Dù không xem trọng vị đại thiếu gia này, nhưng bị bắt gặp đang tranh cãi, phản đối lệnh của cậu, Hồng Tiêu và Lục Lan vẫn không khỏi sượng sùng.

Chúc Tử Linh liếc qua họ một cái, không tỏ vẻ giận dữ mà chỉ hơi nghi hoặc nói:

“Là Hồ Nguyệt Hân nói muốn các người làm nha hoàn hồi môn để hầu hạ bên cạnh ta, chứ ta chưa từng đồng ý. Giờ phát hiện mọi chuyện không như lời nói ban đầu, các người không phải nên đi tìm vị phu nhân mà các người luôn miệng nhắc đến sao? Sao lại trút giận lên tiểu tư của ta?”

Hồng Tiêu và Lục Lan đều sững sờ.

Hồng Tiêu bị Chúc Tử Linh nói cho cứng họng, còn Lục Lan thì nhanh chóng lộ ra vẻ mặt sợ hãi, uất ức, cúi đầu hành lễ với Chúc Tử Linh, nhẹ nhàng nói: