Dung Chiêu nhíu mày.
“Không cần.” Hắn chẳng có chút cảm giác thèm ăn nào.
Hạ nhân nghe vậy liền nhăn mặt khổ sở: “Vương gia, hay để tiểu nhân bày lên trước, biết đâu ngài nhìn thấy sẽ ăn được một chút?”
Dung Chiêu không ăn gì, lát nữa đến chỗ tổng quản Vương Hướng Hòa hắn chắc chắn sẽ bị trách mắng.
Phương Giản cũng gạt chuyện ban nãy qua một bên, khuyên nhủ: “Vương gia, dù sao cũng ăn chút gì đó đi. Chung lão cũng nói ngài phải giữ sức khỏe, ăn uống và nghỉ ngơi đầy đủ…”
Nhưng Dung Chiêu vẫn không động lòng, lạnh lùng nói: “Dọn lên cũng vô ích, thôi đi.”
Hạ nhân bất đắc dĩ, chỉ đành lui ra ngoài.
Không ngờ một lát sau, người này lại quay lại với vẻ mặt khó xử.
Dung Chiêu nhíu mày, tưởng rằng đối phương vẫn bưng cơm lên, “Vương Hướng Hòa lại bảo ngươi đến? Dọn lên cũng vô ích…”
“Không phải…” Hạ nhân ngập ngừng một chút, rồi cắn răng nói tiếp: “Là vương phi nói muốn dùng cơm cùng ngài.”
Hắn ngừng lại một chút, rồi liều mình nói: “Vương phi nói nhất định phải cùng ngài ăn, nếu không sẽ không ăn nổi gì cả.”
Dung Chiêu: “…”
Phương Giản ngồi nghe: “…”
Hạ nhân cẩn thận ngẩng đầu, hỏi: “Vương gia, ngài xem… có nên đi cùng vương phi ăn chút gì không?”
Dù không biết vương phi mới này lại đang muốn làm gì, nhưng nếu có thể khiến vương gia ăn thêm một chút, thì đó cũng là chuyện tốt.
Phương Giản nghe vậy lắc đầu trong lòng. Dung Chiêu thậm chí không muốn ăn ở đây, sao có thể vì một câu của nam vương phi mà phiền phức tự mình đi dùng cơm cùng?
Đúng là chuyện viển vông.
Phương Giản đã nghĩ đến giọng điệu lạnh lùng “Không đi” của Dung Chiêu, nhưng không ngờ hắn lại nhíu mày, trầm ngâm một lát rồi nói:
“Ta đi xem.”
Nhìn bóng dáng Dung Chiêu rời đi, Phương Giản mới phản ứng lại: ???
Sao thế này?!
Chúc Tử Linh mặt dày mày dạn cuối cùng cũng khiến Dung Chiêu phải đích thân đến. Nhưng rõ ràng đối phương không vui vẻ gì lắm, vừa bước vào đã nhìn cậu, hỏi: “Nghe nói vương phi muốn bản vương cùng ngồi ăn cơm?”
“Vương phi còn nói…” Dung Chiêu nhướng mày, ánh mắt thoáng chút trêu chọc, chậm rãi nói: “Nếu bản vương không có mặt, vương phi sẽ không ăn nổi gì cả?”
Thế thì năm hộp điểm tâm hôm qua bị quét sạch là do ai ăn đây?
“Khụ khụ…”
Chúc Tử Linh cũng biết cái cớ này hơi khiên cưỡng, nhưng cậu nhất định phải bám lấy Dung Chiêu làm "vé cơm". Nếu không, biết rõ có một đống mỹ thực ngon lành trong tầm tay mà không ăn được, thì đúng là sẽ ảnh hưởng đến tâm trạng và khẩu vị của cậu thật!
Tính ra thì không có Dung Chiêu, cậu cũng chẳng ăn được cái gì ra hồn...
Vì thế, dưới ánh mắt nghi hoặc của Dung Chiêu, Chúc Tử Linh kiên quyết không chột dạ, mạnh miệng nói: “Ta chỉ hơi phóng đại một chút... nhưng tuyệt đối là lời từ tận đáy lòng!”
Chúc Tử Linh mở to mắt đầy chân thành:
“Sau này mỗi bữa ăn, ta đều muốn ăn cùng với vương gia!”
Dung Chiêu: “…”
Dung Chiêu nhìn cậu với ánh mắt khó đoán, khiến những người hầu bên cạnh tưởng rằng hắn sắp nổi giận. Nhưng hắn chỉ cúi mắt, bình thản ngồi xuống bên bàn, lạnh nhạt nói:
“Dọn cơm đi.”
Người hầu ngạc nhiên nhưng lập tức vui mừng rối rít dọn đồ ăn lên.
Chúc Tử Linh thấy kế hoạch thành công thì rất hài lòng, càng cảm thấy Dung Chiêu quả thật dễ nói chuyện. Khi các món ngon được dọn lên, cậu liền vui vẻ ăn uống.
Tuy nhiên, vì vừa mượn lý do liên quan đến Dung Chiêu, Chúc Tử Linh cũng không tiện chỉ chăm chăm ăn mà không để ý gì. Trong lúc ăn, cậu đặc biệt dành chút thời gian để giới thiệu món cho Dung Chiêu.
“Thịt dê này mềm thật đấy!”
“Canh cá ngọt lắm, vị tươi đậm đà!”
“Sườn kho này ngon tuyệt, nếu ngài không ăn thì ta ăn hết đấy nhé?”
Dung Chiêu: “…”
Không có hắn thì cậu không ăn được sao?
Nhưng nhìn dáng vẻ Chúc Tử Linh ăn uống rất ngon miệng, thậm chí sợ người khác giành mất, Dung Chiêu vốn không muốn ăn gì cũng cảm thấy có chút thèm, liền ăn vài miếng.