“Khoan đã!” Chúc Tử Linh ngắt lời, trợn mắt hỏi: “Vương gia và vương phi ăn riêng? Vương phi một bữa có 12 món, vương gia là 16? Nhiều hơn vương phi sao?”
Đặng Vinh: “Dạ... đúng vậy...” Đây chẳng phải là lẽ đương nhiên sao?
Chúc Tử Linh chợt quên mất điểm này. Ngoài hoàng gia, người bình thường cũng không quá coi trọng quy chế phẩm cấp, cậu cứ nghĩ vương phi và thân vương đều là siêu nhất phẩm, ăn uống cũng phải như nhau chứ.
Khi nhớ lại trước đó Vương Hướng Hòa đã nói cậu muốn ăn gì thì có thể căn dặn nhà bếp làm, Chúc Tử Linh vốn dĩ còn nghĩ rằng sau này cậu không cần mỗi lần đợi Dung Chiêu ăn cơm mới qua xin ăn ké.
Dù sao thì, mặc dù những mặt khác của hắn cũng không tệ, nhưng tính tình thì quả thực rất tồi tệ. Mỗi lần lại đột nhiên "phát điên", lúc thì bóp cằm cậu, lúc thì bóp eo cậu.
Nhưng bây giờ nghe người ta nói như vậy, có vẻ như sau này khi ăn cơm, cậu không thể không bám theo Dung Chiêu được.
Thức ăn của Dung Chiêu không chỉ nhiều hơn cậu mấy món, mà có thể tưởng tượng được rằng nguyên liệu và kỹ thuật chế biến mà nhà bếp chuẩn bị cho hắn cũng chắc chắn tốt hơn nhiều.
Chúc Tử Linh lập tức hạ quyết tâm.
Từ nay về sau, mỗi bữa cơm của Dung Chiêu sẽ không thể thiếu món thứ mười bảy là cậu!
Trong thư phòng của Dung Chiêu, ám vệ đang báo cáo từng việc một.
“Vương phi lại tìm thấy thuộc hạ và nhờ chỉ đường đến nhà bếp...”
“Còn nữa… khi vương phi không có mặt, hai nha hoàn của cậu ta đã lén lút nói một số điều.”
Dung Chiêu sắp xếp ám vệ để giám sát Chúc Tử Linh, nhưng không ngờ rằng Chúc Tử Linh lại có thể phát hiện ra ám vệ. Kết quả là bây giờ ám vệ không dám đến quá gần, nên việc giám sát bí mật cũng không còn hiệu quả nhiều nữa.
Tuy nhiên, những người đi theo Chúc Tử Linh vẫn nằm trong phạm vi giám sát, và họ thì không có khả năng phát hiện như vậy.
Những lời đối thoại của Hồng Tiêu và Lục Lan, vốn tự cho là kín đáo, đã nhanh chóng được truyền đến tai Dung Chiêu.
Hai người này vừa mới đến Lệ Vương phủ đã hoảng sợ, suýt chút nữa nghĩ rằng mình sẽ mất mạng. Thế nên, đầu tiên họ đã cùng nhau than vãn rằng Lệ Vương phủ quả nhiên rất đáng sợ, còn nói rằng chắc Chúc Tử Linh bị hỏng đầu nên mới vui mừng khi biết phải gả cho Lệ Vương.
Họ đã bị giam lại kiểm tra suốt một ngày một đêm. Chúc Tử Linh tối qua không biết đã trải qua chuyện kinh khủng gì nữa.
Không mất mạng có lẽ đã là may mắn lắm rồi.
Sau đó, hai người bắt đầu bàn cách làm thế nào để đối phó.
Họ vốn là người do Hồ gia sắp xếp, tất nhiên không thân thiết gì với Chúc Tử Linh. Lúc này, cũng không nghĩ đến việc hầu hạ cậu cho tốt để lấy lòng chủ nhân mà sống tốt hơn, mà trực tiếp dự định nắm thóp cậu.
Dung Chiêu nghe ám vệ báo cáo, sắc mặt khẽ động nhưng cũng không phản ứng nhiều, nghe xong liền cho lui người.
Phương Giản vẫn đứng bên cạnh không nhịn được nói: “Vương gia, tên Chúc Tử Linh này quả nhiên có vấn đề! Hắn biết mình phải gả cho ngài mà còn vui mừng như thế!”
Dung Chiêu: “…”
“Rõ ràng là có âm mưu gì đó mà!” Phương Giản dứt khoát khẳng định.
Hắn luôn nghi ngờ Chúc Tử Linh, giờ lại càng cảm thấy điều đó đúng. Nhưng nói xong, hắn phát hiện Dung Chiêu đang nhìn mình với ánh mắt lạnh lùng.
Phương Giản: “...Sao, sao vậy Vương gia?”
Hắn nói sai chỗ nào sao?
Nếu không có âm mưu gì, một trưởng tử đích tôn của Thượng thư phủ sao có thể vui mừng khi phải gả cho Vương gia nhà hắn chứ?!
Dung Chiêu không để ý đến hắn.
Chúc Tử Linh vui mừng cũng chẳng có gì lạ, chỉ là càng khẳng định thêm phán đoán của hắn mà thôi.
Tất nhiên, nói cậu ta có âm mưu cũng không sai.
Nhưng e rằng chuyện đó hoàn toàn khác với những gì Phương Giản đang nghĩ.
Phương Giản còn định nói thêm, lúc này có hạ nhân đến gõ cửa, hỏi Dung Chiêu có muốn dùng cơm trưa không.