Tất nhiên, họ không phải như Chu Sinh lo lắng cho Chúc Tử Linh, mà là lo cho bản thân mình, sợ bị Lệ Vương bắt giữ rồi gϊếŧ chết.
Chúc Tử Linh liếc nhìn hai người họ một cái, nói với Chu Sinh:
“Ta không sao, vẫn ổn.”
Chu Sinh lau nước mắt.
Dù Chúc Tử Linh đã nói rất nhiều lần rằng cậu gả cho Lệ Vương sẽ không sao, nhưng Lệ Vương là người đáng sợ như vậy, Chúc Tử Linh vừa mới vào cửa, Chu Sinh đã bị nhốt lại, không biết chút tin tức nào, làm sao mà không lo lắng cho được.
Chúc Tử Linh an ủi Chu Sinh, rồi quay sang Hồng Tiêu và Lục Lan, nói:
“Hai người ra ngoài trước đi, lát nữa ta sẽ dặn dò sau.”
Hồng Tiêu và Lục Lan liếc nhìn nhau, tuy không cam lòng nhưng cũng biết rằng Chúc Tử Linh muốn nói chuyện riêng với Chu Sinh, còn bọn họ thì chẳng có địa vị gì ở đây, không đủ tư cách tham dự.
Hai người đành đáp lời rồi rời ra ngoài.
“Thiếu gia, ngài thật sự không sao chứ? Vậy còn Lệ Vương, đêm qua ngài ấy có... có cùng ngài...”
Chu Sinh nhíu mày, muốn hỏi nhưng lại không dám nói ra, may mà Chúc Tử Linh đã hiểu ý:
“Ngươi muốn hỏi chúng ta đã động phòng chưa?”
“Chưa.” Chúc Tử Linh trả lời.
“Chưa à...” Chu Sinh nghe vậy thì bắt đầu lo lắng.
Ban đầu, hắn luôn nghĩ rằng Chúc Tử Linh sẽ cưới một cô tiểu thư khuê các dịu dàng xinh đẹp, nên tất nhiên không thích chuyện cậu phải gả cho một nam nhân. Nhưng giờ mọi chuyện đã rồi, Chúc Tử Linh là vương phi mà lại không cùng Lệ Vương động phòng, hiển nhiên là không được ngài ấy yêu thích.
Vậy sau này, ngày tháng của thiếu gia hắn ở phủ Lệ Vương sẽ ra sao đây?
Chu Sinh vừa lo vừa buồn, nhưng cũng không dám nói gì thêm, chỉ hỏi:
“Thiếu gia, hai ngày nay ngài có bị đói không?”
Trước đó không lâu, Chúc Tử Linh bị rơi xuống nước, lúc đó là tiết xuân rét lạnh, ngâm trong nước gần như đóng băng một lúc lâu, suýt nữa không cứu được, sốt cao hôn mê suốt một ngày một đêm mới tỉnh lại.
May mắn thay, sau khi tỉnh lại, Chúc Tử Linh hồi phục khá nhanh, nhưng đồng thời cũng xuất hiện một vấn đề kỳ lạ – cậu ăn rất nhiều.
Mọi người trong phủ Chúc đều nói Chúc Tử Linh bị quỷ đói nhập, nhưng Chu Sinh lớn lên cùng cậu từ nhỏ, dù cũng thấy cậu thay đổi khá nhiều, nhưng vẫn nhận ra được thiếu gia nhà mình.
Ban đầu, khi thấy Chúc Tử Linh ăn nhiều như vậy, Chu Sinh cũng rất lo sợ, nhưng sau đó phát hiện cậu không gặp vấn đề gì dù ăn nhiều, nên chỉ nghĩ rằng bây giờ thiếu gia ăn khỏe và tiêu hóa nhanh hơn mà thôi.
Ngày thường, Chúc Tử Linh luôn ăn xong chưa bao lâu đã kêu đói, cứ thế gọi thêm đồ ăn, giữa hai bữa chẳng có ranh giới rõ ràng gì cả.
Giờ đến phủ Lệ Vương, mà Lệ Vương lại không thích thiếu gia nhà họ, liệu có thể để cậu ăn no suốt được không?
“Cũng tạm ổn, cơ bản là không đói lắm.” Chúc Tử Linh nhớ lại rồi đáp. “Đầu bếp ở phủ Lệ Vương nấu ăn rất ngon.”
“Thật sao?” Chu Sinh nhìn Chúc Tử Linh thêm lần nữa, biết cậu không nói dối. Dù sao, nếu ăn không đủ no, với tình hình hiện tại, Chúc Tử Linh chắc chắn sẽ không giữ được thái độ bình tĩnh thế này.
Chu Sinh thở phào nhẹ nhõm, nhưng vẫn không kìm được mà hỏi: “Lệ Vương có đáng sợ lắm không? Ngài ấy không làm khó thiếu gia chứ?”
Chúc Tử Linh lắc đầu. “Không đáng sợ đâu.”
Trong đầu cậu hiện lên một gương mặt tuấn tú từng nhiều lần gần sát mình, bất giác thốt lên: “Thật ra còn rất đẹp nữa.”
“Hả?” Chu Sinh ngẩn ra.
“Cũng khá dễ nói chuyện.” Chúc Tử Linh nói tiếp, nghĩ đến việc những yêu cầu của mình hình như đều được đáp ứng.
Chỉ là tính cách không tốt lắm, cứ thích dọa người và trêu chọc người khác.
Tuy nhiên, để Chu Sinh không lo lắng, Chúc Tử Linh đã không kể chuyện này.
Chu Sinh không dám tin.
Thiếu gia đang nói về Lệ Vương đó sao?
Chúc Tử Linh thì đã nghĩ đến chuyện khác: “Trước đó tổng quản hình như nói ta muốn ăn gì cứ nói với nhà bếp sẽ làm đúng không?” Cậu xoa xoa bụng, vốn không còn căng lắm, rồi nói: “Vậy bây giờ đi nhà bếp xem thử đi, hình như ta sắp đói rồi.”